Đây đúng là một cao thủ!

Đám đông thí sinh đều muốn tiến lên làm quen. Nhưng vì đối phương lại là con gái nên ai nấy đều có chút ngượng ngùng, không dám đường đột.

"Lý Dương, cái tên Lư Lương Dạ kia thực sự đã thức tỉnh từ hơn nửa năm trước sao? Cậu có nhận nhầm người không đấy?" Nam sinh thanh tú tỏ vẻ nghi hoặc.

"Cũng có thể là trùng tên..." Lý Dương lúc này cũng chẳng dám khẳng định.

Hồi đó cậu biết đến cái tên Lư Lương Dạ là vì bị mẹ cầm tờ báo dí sát tận mặt bắt xem. Sau đó bà còn thở ngắn than dài suốt mấy ngày trời, ước gì Lư Lương Dạ là con trai mình. Nếu thật sự là "thiên tài" đó, sao có thể thua t.h.ả.m hại đến vậy? Bây giờ ngẫm lại, Lý Dương thấy Lư Lương Dạ này hình như cao hơn, đen hơn và xấu hơn một chút so với ảnh trên báo.

Trong lúc bị nghi ngờ là "hàng giả", Lư Lương Dạ đang lo lắng nhìn Thủy Quyển Liên, hỏi: "Thưa thầy, Thủy Quyển Liên của em không sao chứ ạ?"

"Không sao, lát nữa là khỏe lại thôi." Tần Văn đáp.

Dưới góc nhìn của Kiều Tang, cô thấy nữ giáo viên duy nhất trên sân tiến tới bên cạnh Thủy Quyển Liên, tay kết ấn. Một pháp trận tỏa ra ánh sáng màu cam vàng rực sáng trên mặt đất.

Đó chính là minh chứng cho Ngự thú sư cấp C. Tất nhiên, cũng không loại trừ khả năng Ngự Thú Điển đã đạt cấp C nhưng vẫn chưa tham gia khảo hạch chính thức của Liên Minh.

Từ trong pháp trận hiện ra một sinh vật màu trắng cao chừng một trượng. Đầu nó hình giọt nước, bé xíu so với thân mình, đôi mắt nhỏ như hạt đậu, khóe miệng kéo dài tận mang tai, chiếc lưỡi dài bằng nửa chiều cao cơ thể đang thè ra ngoài.

Đó là Thiệt Thiệt Tích. Nó tiến tới, dùng chiếc lưỡi dày và dài l.i.ế.m một lượt từ đầu đến đuôi Thủy Quyển Liên. Chưa hết, nó còn lật sủng thú kia lên, l.i.ế.m thêm một lượt nữa ở mặt bụng.

Trông hơi... rợn người. Kiều Tang đang mơ màng vì thiếu ngủ cũng phải rùng mình một cái cho tỉnh hẳn.

Chất nhầy từ lưỡi của Thiệt Thiệt Tích có khả năng làm lành vết thương ngoài da cực nhanh. Nếu ai có ý định theo ngành y sau này, khế ước với một con Thiệt Thiệt Tích chắc chắn là lựa chọn hàng đầu.

Nhờ hai "phát" l.i.ế.m của Thiệt Thiệt Tích, Thủy Quyển Liên đã có thể đứng dậy, dùng đuôi nhún nhảy vài cái đầy sức sống. Nếu không vì toàn thân nó trông như vừa bị vớt từ dưới nước lên thì chẳng ai nghĩ nó vừa trải qua một trận thua đau đớn.

Kiều Tang vô thức ôm c.h.ặ.t Hỏa Nha Cẩu trong lòng hơn một chút.

"Nha?" Hỏa Nha Cẩu quay đầu lại nhìn cô.

"Không có gì, ta chỉ thấy may mắn vì con không bị thương thôi." Kiều Tang dịu dàng nói.

Đôi mắt ướt át của Hỏa Nha Cẩu lộ rõ vẻ cảm động.

"Trận chiến tiếp theo, con tuyệt đối, tuyệt đối không được để mình bị thương nhé." Kiều Tang nghiêm túc dặn dò.

"Nha!" Hỏa Nha Cẩu gật đầu bảo đảm. Chủ nhân lo lắng cho mình như vậy, nó nhất định không để cô thất vọng!

Nhìn bộ dạng cảm động đến phát khóc của nó, Kiều Tang đành nuốt ngược câu nói cuối cùng vào trong: "Nếu con bị thương rồi đầy nước dãi trên người, ta sẽ không bế con đâu..."

...

Mười người chia năm cặp. Vòng này còn bốn trận đấu nữa. Kiều Tang quan sát kỹ sân đấu, vì mỗi người ở đây đều có thể là đối thủ tiếp theo của cô. Dù tin tưởng Hỏa Nha Cẩu, nhưng khinh địch là điều tối kỵ.

Cặp thứ hai là hai nam sinh với hai sủng thú khá phổ biến là Đoản Vĩ Xà và Sa Bát Chu.

"Này cao thủ, cậu thấy ai sẽ thắng?" Một giọng nữ vang lên bên cạnh.

Kiều Tang quay sang. Là cô nàng tóc ngắn lúc nãy, tên gọi Trịnh Di Ninh.

"Nếu không có gì bất ngờ thì là Đoản Vĩ Xà." Kiều Tang đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Ý cao thủ thì "bất ngờ" là giống như cậu ấy hả?" Trịnh Di Ninh trêu chọc.

Đoản Vĩ Xà vốn khắc chế Sa Bát Chu giống như Thủy Quyển Liên khắc Hỏa Nha Cẩu vậy. Thế nhưng Hỏa Nha Cẩu lại thắng áp đảo. Đó chính là cái "bất ngờ" mà cô ấy nói tới.

"Tôi tên Kiều Tang." Cô giới thiệu để đối phương đổi cách xưng hô.

"Được rồi, Kiều cao thủ." Trịnh Di Ninh gật đầu.

Kiều Tang: "..."

Kết quả trận đấu đúng như Kiều Tang dự đoán. Ngay khi Sa Bát Chu vừa trồi lên khỏi hang, Đoản Vĩ Xà đã nhanh như cắt cắm răng độc vào đối phương, kết thúc trận đấu.

Trận thứ ba là Trịnh Di Ninh đấu với một nam sinh. Sủng thú của cô là Trường Nhĩ Miêu - một chú mèo hồng bụng trắng với đôi tai dài như anten, đôi mắt xanh lục lười biếng trông vô cùng đáng yêu. Đối thủ là Thoán Thiên Heo, một sinh vật béo tròn có cánh, mang cả hệ Thổ và hệ Phi hành.

"Hỏa Nha Cẩu, con thấy ai thắng?"

Hỏa Nha Cẩu nghiêm túc đ.á.n.h giá, cuối cùng chọn Thoán Thiên Heo vì trông nó to lớn lại biết bay. Nhưng mười sáu phút sau, Thoán Thiên Heo ngã lăn ra đất.

"Nha..." Hỏa Nha Cẩu ỉu xìu vì đoán sai.

"Tuy Thoán Thiên Heo trông mạnh hơn, nhưng nó có nhược điểm chí mạng là thể lực kém và tốc độ chậm. Trường Nhĩ Miêu chỉ cần né chiêu, chờ nó kiệt sức rồi mới phản công." Kiều Tang phân tích. Hỏa Nha Cẩu nghe mà mắt tròn mắt dẹt, gật đầu lia lịa.

Trận thứ tư và thứ năm đều là các nam sinh thắng với Tiểu Bàn Cưu và Tung Đài Ong. Kiều Tang thầm nhẩm lại các đối thủ... dường như chẳng có ai thực sự đe dọa được cô.

Không được khinh địch! Cô tự nhắc nhở bản thân.

Sau đó, năm người thua cuộc đấu tiếp để chọn ra một người cuối cùng vào vòng trong.

Thời gian không kéo dài như Kiều Tang tưởng, hầu hết đều kết thúc theo thế một chiều.

Người thắng là Lư Lương Dạ. Lần này, ngay cả Lý Dương cũng không còn nghi ngờ rằng Lư Lương Dạ này là kẻ giả mạo.

Khả năng phối hợp và chiêu thức của anh ta hoàn toàn nghiền ép bốn người còn lại, chẳng thấy chút dáng vẻ nào của kẻ vừa bị đ.á.n.h t.h.ả.m ở trận đầu.

Xem ra vấn đề nằm ở nữ sinh kia...

Lý Dương nhìn Lư Lương Dạ thi đấu, rồi lại nhìn sang Kiều Tang đang thong thả dạo bước, thầm cầu nguyện trong lòng. Ngàn vạn lần đừng để cậu gặp cô sớm! Cậu còn muốn vào top 3!

Lư Lương Dạ vừa thắng xong đã hùng hổ tiến về phía Kiều Tang, buông lời thách thức: "Lần sau nếu còn đụng phải cậu, tôi nhất định không thua!"

Kiều Tang hờ hững đáp: "Hy vọng là vậy."

Lư Lương Dạ nghẹn lời. Anh ta cảm thấy mình bị coi thường nhưng lại chẳng có bằng chứng.

Vòng rút thăm tiếp theo bắt đầu. Kiều Tang bốc được số 1. Một con số khá may mắn.

"Ai cầm số 1?" Tần Văn hỏi.

"Là em!" Lư Lương Dạ dõng dạc giơ tay.

"Cả em nữa." Kiều Tang lên tiếng.

Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía hai người.

Lư Lương Dạ: "……!" Tuy tôi nói là lần sau đụng độ, nhưng cũng không cần phải nhanh đến mức này chứ!
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện