"Chúng ta chạy trước hai vòng để làm nóng người đã." Kiều Tang lên tiếng.

Sau khi đeo vòng trọng lực, Hỏa Nha Cẩu thích ứng khá nhanh, bước đi cơ bản đã không còn vấn đề gì lớn. Tuy nhiên, nếu chỉ đeo tạ mà đi bộ thong dong thì chẳng mang lại hiệu quả huấn luyện rõ rệt nào cả.

"Nha!"

Hỏa Nha Cẩu gật đầu, không hề có ý kiến gì với sự sắp xếp của Kiều Tang. Lần này, cô quyết định chạy cùng nó. Dưới sự cổ vũ của cô, Hỏa Nha Cẩu gian nan hoàn thành hai vòng chạy. Nó quay sang nhìn Kiều Tang, gương mặt hiện rõ vẻ "sống không còn gì luyến tiếc".

Người gọi cái này là làm nóng người sao? Kiều Tang cũng thở hồng hộc, chạy xong hai vòng, thân thể này của cô cũng bắt đầu chịu không thấu. Xem ra về sau cô cũng cần phải rèn luyện thêm mới được.

Đợi nhịp thở ổn định lại, cô lấy điện thoại xem ghi chép thời gian. Lúc chạy bộ buổi sáng, Hỏa Nha Cẩu mất trung bình 18 phút cho một vòng. Hiện tại, sau khi đeo thêm vòng trọng lực, vòng đầu tiên mất 29 phút 03 giây, vòng thứ hai kéo dài tới 38 phút 42 giây. Kiều Tang ghi lại vào sổ tay điện t.ử để sau này tiện so sánh.

"Khởi động xong rồi, tiếp theo hãy nhắm vào cây ngô đồng này, thi triển mười lần mãnh chàng." Kiều Tang dẫn Hỏa Nha Cẩu đến gốc cây cô hay ngồi đọc sách.

"Nha..."

Hỏa Nha Cẩu nghe xong liền ngồi bệt xuống đất, yếu ớt kêu một tiếng đầy ai oán.

"Chẳng lẽ con không muốn trở nên mạnh mẽ hơn sao?" Kiều Tang hỏi.

Qua mấy ngày chung sống, cô biết tính tình nó vốn hiếu thắng, ý chí cũng rất kiên cường. Tuy mới chỉ đối chiến bốn lần, nhưng lần nào nó cũng lao lên phía trước, chẳng hề sợ hãi thương tích.

Trở nên mạnh mẽ?

Hỏa Nha Cẩu chậm rãi đứng dậy, ánh mắt dần trở nên cứng cỏi. Chẳng phải lúc trước nó đồng ý khế ước cũng là vì muốn ra ngoài rèn luyện, tìm kiếm thêm nhiều đối thủ sao?

Kiều Tang rất hài lòng trước sự thay đổi trong ánh mắt của nó. Cô chợt nhớ lại lần đầu tiên gặp Hỏa Nha Cẩu tại căn cứ sủng thú. Khi ấy, nó cũng dùng thân hình nhỏ bé không ngừng va chạm vào thân cây với ánh mắt kiên định như thế này. Nghĩ lại, cảm giác như chuyện đã xảy ra từ lâu lắm rồi.

"Nói không chừng qua lần huấn luyện này, con còn luyện thành kỹ năng mà lúc trước con luôn khao khát đấy." Kiều Tang mỉm cười khích lệ.

"Nha?" Hỏa Nha Cẩu nhìn ngự thú sư nhà mình với một bụng thắc mắc.

"Thì cái kỹ năng mà con định luyện khi ta lần đầu gặp con ở căn cứ ấy." Cô giải thích.

"Nha???" Hỏa Nha Cẩu càng thêm mờ mịt. Nó muốn luyện kỹ năng gì cơ?

"Không phải con muốn học kỹ năng nên mới đ.â.m vào thân cây sao? Hay là lúc đó con đang luyện mãnh chàng?" Kiều Tang cũng bắt đầu thấy hoang mang. Không lẽ cô đoán sai? Mãnh chàng ít nhất phải có đà chạy từ 5 mét trở lên, còn cô nhớ rõ lúc đó nó chỉ đứng cách gốc cây chưa đầy 1 mét mà húc.

Hỏa Nha Cẩu hồi tưởng lại buổi đầu gặp mặt. Lúc đó nó đang làm gì nhỉ? À... nó đang húc vào cây để mấy quả chín trên cành rơi xuống.

"Nha nha nha nha nha!"

Hỏa Nha Cẩu khua tay múa chân giải thích cho Kiều Tang.

Kiều Tang: "..."

Im lặng hồi lâu, cô lảng sang chuyện khác: "Chúng ta bắt đầu huấn luyện thôi."

Trong lòng nung nấu ý chí mạnh mẽ, Hỏa Nha Cẩu huấn luyện vô cùng hăng hái. mãnh chàng vốn yêu cầu tứ chi tích lực, bộc phát sức mạnh va chạm tức thì. Nhưng vì đang đeo vòng trọng lực, tốc độ lao đi của nó chậm lại rõ rệt, lực công kích không đủ để gọi là mãnh chàng. Sau sáu lần phát lực thất bại, đến lần thứ bảy, nó mới thực sự thi triển được một cú mãnh chàng đúng nghĩa đầu tiên trong ngày.

"Nha!"

Nó hưng phấn nhìn về phía ngự thú sư, nhưng lại thấy cô đang thẫn thờ. Thực ra Kiều Tang vẫn còn đang chìm đắm trong cái sự thật "đau lòng" vừa rồi. Cô cảm thấy Hỏa Nha Cẩu nhà mình có chút khờ khạo, húc cây nửa ngày hóa ra chỉ vì mấy quả dại. Chẳng lẽ cơm nước ở căn cứ sủng thú không đủ no sao? Với cái thân hình bé tẹo ấy, húc kiểu đó sao mà rụng quả cho nổi? Chi bằng dùng mãnh chàng mà húc... Ấy thế mà nó không nghĩ ra, đ.â.m đầu cho lắm vào chỉ thấy đau đầu chứ quả chẳng thấy đâu.

Sao nó không học leo cây cho nhanh nhỉ...

"Nha! Nha!" Tiếng gọi của Hỏa Nha Cẩu kéo cô về thực tại.

"Ta không sao. Tiếp tục đi."

Hỏa Nha Cẩu gật đầu, cũng quên luôn ý định ban đầu, tiếp tục vùi đầu vào huấn luyện.

17 giờ 53 phút, buổi tập kết thúc. Hỏa Nha Cẩu mệt lả nằm bò trên đất. Kiều Tang tiến lại gần, dịu dàng bế nó lên, cảm thán: "Con là chú Hỏa Nha Cẩu tuyệt vời nhất mà ta từng thấy."

Tuy cô chẳng thấy qua mấy con Hỏa Nha Cẩu khác, nhưng điều đó không ngăn cản cô dành lời khen cho nó. Rõ ràng đã cạn kiệt sức lực, nhưng để hoàn thành cú mãnh chàng thứ mười cuối cùng, nó vẫn c.ắ.n răng dựa vào nghị lực mà kiên trì đến cùng. Một buổi chiều húc cây, tính ra cũng phải cả trăm lần va chạm.

"Nha..." Hỏa Nha Cẩu rúc vào lòng Kiều Tang, hiếm khi lộ vẻ thẹn thùng.

"Đi nào, ta dẫn con đi ăn một bữa thật ngon!" Kiều Tang cười bảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

...

Quán Niệm Quả.

Hỏa Nha Cẩu nhìn những món ăn trên bàn mà trợn mắt há mồm. Trái cây thập cẩm, salad hoa quả, mì sợi trái cây, kem trái cây, bánh ngọt trái cây, thạch trái cây, bánh nướng trái cây, nước ép... Đủ loại mỹ vị chế biến từ trái cây bày biện đầy cả một bàn.

"Rột... rột..." Bụng nó bắt đầu biểu tình dữ dội.

"Ăn đi con." Kiều Tang ôn tồn nói.

Hỏa Nha Cẩu không chút do dự, lập tức vồ lấy một miếng bánh kem trái cây, ăn ngấu nghiến như rồng cuốn hổ vồ. Kiều Tang nhìn cảnh tượng ấy, cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp và tốt đẹp. Chỉ có điều, sự tốt đẹp này không phải là không có cái giá của nó...

Cái giá phải trả chính là một phần năm tài sản của Kiều Tang, cộng thêm một trận lôi đình của mẹ khi cô về nhà muộn...

...

Ba ngày sau.

"Oàng!"

Một luồng Hỏa Hoa to bằng nắm tay người lớn, mang theo hơi nóng hầm hập, khiến một tảng đá đằng xa nổ tung, để lại một hố sâu hoắm.

Tên: Hỏa Nha Cẩu

Cấp bậc: Sơ cấp (127/1000)

Kỹ năng: Cắn (Nhập môn 74/100), Mãnh chàng (Tinh thông 168/500), Hỏa Chi Nha (Tinh thông 116/500), Hỏa Hoa (Tinh thông 135/500)

Chỉ trong vỏn vẹn bốn ngày, Hỏa Chi Nha và Hỏa Hoa của Hỏa Nha Cẩu đã đạt tới cấp độ Tinh thông. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ gây nên một cơn địa chấn. Hỏa Hoa thì thôi không nói, dù sao cũng có những sủng thú thiên phú dị bẩm luyện kỹ năng cấp thấp rất nhanh. Nhưng Hỏa Chi Nha thì khác. Đó là kỹ năng Trung giai thực thụ! Bình thường phải mất nửa năm mới từ Nhập môn lên tới Tinh thông, vậy mà Hỏa Nha Cẩu chỉ mất đúng bốn ngày!

Lúc này, Hỏa Nha Cẩu đang đeo cặp kính râm tam giác màu lục đậm vừa giao tới hai ngày trước, vô cùng tập trung huấn luyện. Dưới sự phối hợp giữa "đỏ và xanh", tỉ lệ quay đầu nhìn nó tăng vọt. Đám trẻ con chơi trong công viên đều dừng chân đứng xem, nhưng vì ngọn lửa hừng hực quanh người nó nên không đứa nào dám lại gần. Qua mấy ngày huấn luyện nhịp nhàng, giờ đây không cần Kiều Tang chỉ bảo, nó đã biết rõ mình phải làm gì.

Dưới gốc cây ngô đồng, Kiều Tang nhàn nhã đọc sách. Từ khi hai kỹ năng của Hỏa Nha Cẩu đạt cấp Tinh thông, cô đã hoàn toàn yên tâm về phần thi đối chiến của trường trung học Thánh Thủy. Ai nấy đều mới chỉ vừa khế ước sủng thú, không thể có chuyện sủng thú của họ cũng sở hữu kỹ năng Trung giai cấp Tinh thông như Hỏa Nha Cẩu được. Tốc độ của nó cũng thăng tiến vững chắc, hôm qua đeo vòng trọng lực chạy một vòng chỉ mất 22 phút 07 giây, nhanh hơn ngày đầu gần 7 phút.

Năm ngày tới đối chiến sủng thú thì cô không lo, nhưng kỳ thi văn hóa sau mười hai ngày nữa mới là thứ Kiều Tang chưa hoàn toàn nắm chắc.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện