Hầu như bữa nào cũng là Lâm Sâm xem video trên mạng rồi nấu cho tôi ăn, tay nghề cũng của anh không tệ chút nào. Có lần anh đang họp video với cấp dưới, một người trong đó đã rất bất ngờ: “Anh Lâm, trước giờ anh toàn ăn tạm cho qua bữa, sao bây giờ lại chịu khó vào bếp vậy?”

Lâm Sâm vừa nhịp nhàng thái rau vừa khẽ cười, ánh mắt anh còn ánh lên vẻ cưng chiều khó tả: “Nhà có nuôi một con thỏ ham ăn mà lại ngốc nghếch chẳng biết gì, nên đành phải nấu cho nó ăn thôi.”

Cứ như vậy, ngày ngày trôi qua đã hơn nửa tháng, tôi cũng mập ra cả một vòng. Khu dân cư bắt đầu được phát hàng cứu trợ, các nhóm mua chung cũng dần hoạt động trở lại. Tôi không cần phải cắm đầu vào “cướp đồ” nữa mà chuyển sang theo dõi các nhóm mua chung, thấy món nào ngon là lập tức đặt hàng. Chỉ có điều giá cả hơi mắc một chút…

Hôm đó là một buổi sáng đẹp trời, Lâm Sâm làm món mì chay cho bữa sáng. Tôi vừa định bĩu môi chê “sao không có thịt” thì anh đã mỉm cười rồi lên tiếng với giọng điệu ấm áp lạ thường: “Hôm nay là sinh nhật tôi. Ăn cùng tôi một bát mì trường thọ nhé.”

Á… tôi không hề biết chuyện này…

“Anh có ước nguyện sinh nhật nào không? Tôi có thể giúp anh thực hiện đó!”

Lâm Sâm còn chưa kịp trả lời thì điện thoại của anh đã reo lên. Là ba của anh gọi tới. Anh lập tức bắt máy.

“Ba…”

“Chờ dịch bệnh qua đi là con phải về công ty nhà mình làm ngay, chuyện này không thể kéo dài thêm nữa.”

Lâm Sâm lạnh giọng đáp lại: “Chẳng phải nhà mình vẫn còn em trai con sao?”

“Con cũng biết thằng đó chỉ mê mẩn đàn hát, sang năm nó còn định sang tận Vienna để học nữa.”

“Con cũng chẳng có hứng thú gì với kinh doanh, tại sao cứ nhất định phải là con?”

Giọng ông Lâm ở đầu dây bên kia trở nên gay gắt hơn: “Con là con cả, đó là trách nhiệm của con! Cái công ty khởi nghiệp của con không huy động được vốn, chẳng sớm thì muộn cũng phá sản thôi. Giờ nhân lúc dịch bệnh giải tán đi là vừa. Tiền trợ cấp cho nhân viên, ba sẽ trả giúp con.”

Giọng Lâm Sâm sắc lại như d.a.o: “Công ty của con không cần ba phải xen vào.”

Mẹ anh cũng chen vào khuyên giải nhưng Lâm Sâm vẫn nhất quyết không nhượng bộ.

14

Cuộc gọi kết thúc trong không khí chẳng mấy vui vẻ. Ngay trước khi ba anh dập máy, Lâm Sâm đã gọi với theo, giọng nói của anh bỗng nhẹ đi vài phần: “Ba… ba còn điều gì muốn nói với con không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Không có!” Ba anh giận dữ cúp máy ngay lập tức.

Lâm Sâm cứ thế nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tối đen vài giây, rồi chậm rãi nở một nụ cười. Giọng anh nhẹ bẫng như gió đêm: “Bọn họ, lại quên hôm nay là sinh nhật tôi rồi.”

“Vào sinh nhật năm mười tám tuổi, họ đã mua một cái bánh kem rất to, mời rất nhiều khách đến, lúc đó tôi đã vui lắm.” Anh ngừng lại một chút, như thể phải cố gắng lắm mới có thể nói tiếp. “Cuối cùng tôi mới biết bữa tiệc đó là để mừng em trai tôi thi đậu chứng chỉ piano cấp 10.”

“Thật đáng thương cho tôi, đến tận bây giờ vẫn còn mong mỏi tình yêu thương từ họ.”

Anh ngẩng lên nhìn tôi, trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy là một nụ cười còn đau lòng hơn cả nước mắt.

“Lúc nãy cô hỏi tôi có điều ước gì." Anh nói: "Vậy cô nói với tôi một câu ‘chúc mừng sinh nhật’ đi.”

15

Đứa trẻ đáng thương này thật sự khiến người ta đau lòng quá đi mất.

Tôi đứng dậy, đi vòng ra phía sau, ôm chầm lấy anh từ sau lưng, rồi tựa cằm lên đầu anh.

“Đừng buồn nữa, loại ba mẹ đó không cần cũng được. Sau này để tôi làm ba của anh.” Tôi trịnh trọng tuyên bố. “Tôi sẽ che chở cho anh.”

Lâm Sâm suýt chút nữa đã nghẹn họng vì sốc: “Bạch Hoa Hoa, không biết an ủi người khác thì đừng nói nữa có được không?”

Tức gì chứ. Tôi là yêu quái ngàn năm tuổi, chịu làm ba của anh đã là nâng đỡ anh mấy đời rồi đấy! Suốt cả buổi sáng hôm đó, anh chẳng thể nào vui lên được, ngay cả lúc họp cũng tỏ ra mất tập trung. Tôi liền lên ứng dụng đặt đồ ăn đặt một chiếc bánh tiramisu cỡ 6 inch. Hệ thống hiển thị là vẫn còn hàng, chỉ là không đủ nhân lực vận chuyển.

Nhân lúc anh đang ngủ trưa, tôi để lại một tờ giấy nhắn rồi lén lút chuồn ra ngoài. Trạm giao hàng chỉ cách khu nhà khoảng 3km, tôi nghĩ mình tự đi lấy chắc sẽ không sao.

Dọc đường toàn là rào chắn và xe tuần tra. Tôi phải đi đường vòng, thậm chí còn phải đào mấy cái hố tạm để ẩn nấp, mất đúng 4 tiếng đồng hồ mới đến nơi.

Tiramisu, chị đây đến rồi!

Tôi vừa vắt chân lên giá hàng định lấy chiếc bánh, thì… một bàn tay đã chộp ngay sau gáy tôi, rồi nhấc bổng cả người tôi lên.

“Bữa tối nay có thêm món mới rồi, thỏ om xì dầu nhé.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện