Tôi suy nghĩ một lát, rồi mới đáp: “Làm người rất vui, nhưng làm yêu tinh thì tự do hơn nhiều. Anh đừng thấy bây giờ em yếu như vậy, đó là vì em mới hóa hình không lâu thôi. Đợi đến khi linh lực của em ổn định rồi thì em sẽ rất lợi hại đó.”

Anh nhìn tôi rất lâu, ánh mắt sâu thẳm như đang suy tính điều gì đó.

“Đúng vậy, yêu quái có thể sống rất, rất lâu, còn con người chỉ có thể sống được vài chục năm ngắn ngủi mà thôi.”

“Không thể so sánh như vậy được." Tôi c.ắ.n nhẹ chiếc thìa rồi khẽ nói: "Sau khi hóa thành hình người, mỗi ngày được ở bên anh, em đều cảm thấy rất vui. Điều đó chứng tỏ làm người là một chuyện rất đáng để hạnh phúc.” Tôi ngẩng lên nhìn anh. “Em mong rằng những ngày vui vẻ này có thể kéo dài lâu hơn một chút.”

Lâm Sâm chậm rãi gật đầu: “Em nói đúng.”

Sau cuộc trò chuyện đó, Lâm Sâm trở nên bận rộn hơn hẳn. Anh vẫn đối xử rất tốt với tôi… Dù tôi có đòi ăn những món đắt tiền đến đâu, anh cũng không một chút do dự mà mua ngay. Ban đêm, tôi vẫn rúc trong lòng anh ngủ, và anh sẽ vuốt ve bộ lông của tôi không biết bao nhiêu lần.

Nhưng… có điều gì đó đã thay đổi.

32

Tháng Sáu cuối cùng cũng đến, khu dân cư chính thức được gỡ phong tỏa. Các cửa hàng bắt đầu mở cửa trở lại, cả thành phố dần dần hồi sinh. Lâm Sâm cũng thường xuyên ra ngoài từ sáng sớm đến tối muộn. Và… anh không đưa tôi đi theo nữa.

Chiều hôm đó có tiếng gõ cửa vang lên. Tôi vui mừng khôn xiết, cứ ngỡ rằng anh đã về sớm. Nhưng khi vừa mở cửa, người đứng đó lại là cái mặt đáng ghét của con rùa xanh kia.

Hắn đảo mắt đ.á.n.h giá tôi từ đầu đến chân: “Báo ân xong rồi mà còn không chịu rời khỏi nhà người ta à?”

“Liên quan gì đến anh?” Tôi lắc lắc chiếc vòng vàng trên tay mình. “Thấy không? Đây là vật bà nội anh ấy để lại. Anh ấy nói chỉ khi được đeo trên tay tôi thì nó mới thật sự có ý nghĩa.”

Ánh mắt Tào Khoái lập tức tối sầm lại: “Bạch Hoa Hoa, có cần tôi phải nhắc cô không, cô là yêu!”

“Báo ân là thiên đạo." Hắn ngừng lại một chút, sau đó giọng nói liền trở nên khó nghe hơn: "Cô đã từng lấy thân báo ân một lần, cô phải biết rõ, nếu cô lại thân mật với anh ta thêm một lần nữa thì cô sẽ vĩnh viễn trở thành một con người.”

Tôi không nói gì.

Hắn bóp c.h.ặ.t vai tôi rồi nghiến răng nghiến lợi lên tiếng: “Cô mới bước chân vào chốn hồng trần mà đã bị mê hoặc rồi. Bình tĩnh lại đi. Cô đã tu luyện suốt một nghìn năm nay, chẳng lẽ muốn hủy hoại tất cả chỉ vì chuyện này sao?”

“Yêu nhau đến bạc đầu giai lão, sao lại gọi là hủy hoại chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Mắt Tào Khoái lóe lên một tia sáng màu xanh, hắn nghiến răng ken két: “Thiên đạo không cho phép người và yêu ở bên nhau! Nếu cô muốn sống bên hắn trọn đời trọn kiếp thì cô sẽ phải vĩnh viễn trở thành một con người, giống như bao người bình thường khác… phải chấp nhận sinh, lão, bệnh, t.ử.”

“Cô sẽ không thể trở lại ngọn núi nơi tôi và cô đã cùng nhau lớn lên, và cũng không thể quay về làm một con thỏ nhỏ vô lo vô nghĩ như trước nữa. Cô có chắc chắn không? Rằng anh ta sẽ yêu cô trọn đời mà không thay lòng?”

“Cô đã sống cả ngàn năm rồi, chẳng lẽ còn chưa thấy đủ những câu chuyện về những kẻ phũ tình, thay lòng đổi dạ hay sao?”

33

“Lâm Sâm không giống những người khác." Tôi lên tiếng khẳng định chắc nịch.

Tào Khoái gầm lên: “Tất cả những yêu quái đã sa chân vào chốn hồng trần lúc đầu cũng đều nói như vậy. Nhưng những kẻ thực sự đi được đến đầu bạc răng long, thì chỉ đếm được trên đầu ngón tay mà thôi. Đến ngày bị vứt bỏ, cô sẽ không còn chỗ đứng ở nhân gian, mà yêu giới cũng sẽ không đón nhận cô nữa… Đến lúc đó cô sẽ ra sao?”

Anh ấy không phải loại người đó. Lâm Sâm tuyệt đối không phải như vậy.

Tào Khoái nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi rồi lôi tôi đi xềnh xệch: “Tự mình đi mà hỏi hắn!”

Qua tấm kính lớn của một quán cà phê, tôi nhìn thấy Lâm Sâm. Anh đang ngồi đối diện với Trương Thiến Thiến… Hai người đang cúi đầu, trông như đang tranh luận điều gì đó rất sôi nổi. Dường như vẫn chưa thống nhất được ý kiến, Lâm Sâm khẽ nhíu mày. Trương Thiến Thiến lại mỉm cười để lộ ra chiếc răng khểnh đáng yêu, rồi vỗ nhẹ lên tay anh một cái.

Lâm Sâm lập tức bật cười theo.

Là do gió thổi quá mạnh sao? Sao mắt tôi lại đau thế này…

Giọng nói lạnh lùng của Tào Khoái vang lên bên tai: “Thấy chưa? Anh ta bây giờ còn chưa đứng trên đỉnh cao mà đã bắt đầu đi trêu hoa ghẹo nguyệt rồi…”

Hắn còn chưa kịp nói hết câu thì Lâm Sâm như có cảm giác liền đột ngột quay đầu lại. Ánh mắt anh xuyên qua lớp kính dày… chạm vào ánh mắt của tôi.

Thời gian dường như đã ngưng đọng lại trong giây phút ấy. Tất cả những âm thanh xung quanh đều biến mất.

Tôi hất tay Tào Khoái ra, sau đó liền lao thẳng vào quán cà phê như một cơn gió, rồi đứng ngay trước mặt Lâm Sâm.

“Lâm Sâm." Tôi hỏi thẳng: "Anh sẽ yêu em suốt đời chứ?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện