4
Tôi nuốt nước bọt ừng ực.
“Không ăn đâu, tôi là thỏ tinh thuần chủng nên chỉ ăn cà rốt, nhiều lắm thì thêm được ít rau xà lách thôi. Mì gói là đồ ăn rác rưởi.”
Thật ra tôi chưa từng ăn món này bao giờ vì trên núi làm gì có. Nhưng trong TV người ta nói vậy nên chắc là không sai đâu.
Lâm Sâm gắp một đũa mì thật cao, mùi thơm ngào ngạt lập tức xộc thẳng vào mũi tôi.
“Được thôi, đây là gói cuối cùng rồi.” Anh liếc tôi một cái đầy ẩn ý. “Nếu thỏ tinh cao quý đã không ăn, vậy thì tôi đành phải một mình chịu đựng món ‘rác rưởi’ này vậy.”
Dứt lời, anh húp sột một tiếng, nuốt trọn cả đũa mì.
Cái món rác rưởi này… sao trông ngon thế nhỉ!
Tôi len lén lại gần, hai tai thỏ trên đầu cũng đỏ ửng lên: “Anh là ân nhân của tôi, sao tôi có thể để anh một mình chịu đựng đồ rác rưởi được chứ? Để tôi san sẻ với anh một ít.”
Trước đây, vì muốn giữ gìn hình tượng của một vị lão tổ tông thỏ mà mỗi lần anh ăn uống tôi đều tránh đi rất xa. Nhưng bây giờ… cà rốt cũng đã ăn trộm rồi, sĩ diện cũng vứt đi rồi. Kệ đi!
Chẳng đợi anh đồng ý, tôi đã giật ngay lấy đôi đũa rồi liền gắp một gắp mì thật to. Ngay khi sắp cho vào miệng, tôi bị anh b.úng một cái vào trán.
“Đi lấy bát và đũa của cô đi.” Nói rồi, anh đưa luôn cả đũa mì vào miệng mình.
Không được! Tôi vội vàng chạy đi lấy đồ dùng, nhưng khi trở lại thì bát mì… đã gần cạn sạch. Thấy anh chuẩn bị húp nốt sợi mì cuối cùng, tôi liền nhào tới… c.ắ.n lấy đầu kia của sợi mì rồi hút mạnh một hơi!
Sột!
Sợi mì ngắn ngủn làm sao chịu nổi sức hút của cả hai người. Chưa đầy mấy giây sau, môi tôi và môi anh đã chạm vào nhau. Khoảng cách gần đến nỗi hàng lông mi dài của anh như thể đang quấn lấy mấy sợi tóc lòa xòa trước trán tôi, dính c.h.ặ.t không rời.
Lâm Sâm c.h.ế.t trân tại chỗ.
5
Tôi nhân cơ hội húp thêm một cái, hút sạch nốt phần còn lại của sợi mì.
Trời ơi, ngon muốn xỉu luôn! Gấp vạn lần cà rốt! Tôi thật sự không thể hiểu nổi. Một món ngon như thế này tại sao lại bị gọi là đồ ăn rác rưởi cơ chứ? Mặt “củ cải trắng” của Lâm Sâm lập tức biến thành cà chua chín mọng. Giọng anh khàn đi trông thấy: “Bạch Hoa Hoa, cô vừa vượt quá giới hạn đấy.”
Tôi gật đầu lia lịa: “Ừm, lúc nãy anh nguy hiểm thật sự.”
Anh liếc tôi một cái lạnh lùng: “Tôi nguy hiểm, hay là cô nguy hiểm?”
“Tất nhiên là anh rồi!” Hai mắt thỏ của tôi trở nên tròn xoe rồi nghiêm túc giải thích: “Nếu không phải vì mì gói quá thơm thì có lẽ tôi đã hút luôn tinh khí của anh rồi.”
Tôi trang nghiêm cảnh báo thêm: “Anh đừng có coi thường tôi. Tôi mà đã hút là hút cạn luôn đấy. Sau này đừng để tôi hôn anh một cách tùy tiện như vậy nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sắc mặt Lâm Sâm càng lúc càng đen lại. Anh kéo bát mì về phía mình.
“Nếu đã vậy thì chỗ mì này tôi sẽ ăn hết.”
“Đừng mà, tôi đi lấy bát ngay đây!”
Nhưng vẫn là chậm một bước.
Vừa quay lại, tôi đã thấy bát mì không còn một sợi nào. Đồ tệ bạc! Không thèm chừa cho tôi một cọng!
Ngay khi tôi đang định tung chiêu Thỏ Quyền Vô Địch thì xánh cửa đột nhiên vang lên những tiếng gõ rầm rầm rầm.
Tôi giật mình: “Ai đó?”
“Chúng tôi là người của tổ dân phố. Có người báo cáo rằng nhà anh đã trốn kiểm tra PCR nên chúng tôi đến để xác minh.”
C.h.ế.t rồi! Tôi là một tiểu yêu chưa có căn cước công dân, bị phát hiện là c.h.ế.t chắc!
6
Lâm Sâm liếc mắt ra hiệu bảo tôi mau đi trốn. Nhưng tôi vẫn còn đang tức cái vụ anh ăn sạch “đồ ăn rác” của tôi nên tôi cố tình chống đối: “Tôi đường đường là một thỏ tinh, sao có thể phải cúi đầu lẩn trốn chứ?”
Tiếng gõ cửa càng lúc càng dồn dập.
Lâm Sâm nhướng mày, rồi bình thản bước về phía cửa: “Được thôi, miễn là cô không sợ bị bắt đi làm thí nghiệm. Đến lúc đó, người ta sẽ làm cô thành mấy viên thịt nhỏ bán cho mấy ông bà già để kéo dài tuổi thọ đấy.”
Hả? Xã hội loài người bây giờ biến thái đến mức đó rồi sao?
Chưa kịp để tôi phản ứng thì Lâm Sâm đã đặt tay lên nắm cửa rồi chuẩn bị mở ra. Tên này… thật sự định mở cửa sao?
Thỏ tốt không đấu với đàn ông. Vút một tiếng, tôi biến lại nguyên hình, tức tối chui vào cái ổ trên ghế sofa.
Người của tổ dân phố bước vào. Họ nói rằng có người phản ánh vào lúc hơn sáu giờ sáng đã nghe thấy tiếng phụ nữ hét lên từ nhà Lâm Sâm, trong khi mấy ngày nay mỗi lần kiểm tra PCR anh đều đi một mình.
Vì trách nhiệm với cư dân trong khu, họ phải đến kiểm tra cho rõ.
Tiếng hét đó chắc là do tôi đã gào lên vì không giành được rau sáng nay rồi. Sai sót quá, không ngờ thính giác của con người lại tốt đến thế.
Lâm Sâm tỏ ra rất điềm tĩnh: “Quả thật chỉ có một mình tôi sống ở đây.” Anh cố ý nhấn mạnh từ “tôi”. Không sai, mình đâu phải người đâu. Ơ? Sao nghe như anh ta đang c.h.ử.i xéo mình vậy?
Bỗng một cô gái cao ráo xinh đẹp trong đội kiểm tra nhìn thấy tôi. Cô ấy lập tức làm ra vẻ dễ thương: “Woa, nhà anh có nuôi một bé thỏ đáng yêu thế này à?”
Tôi đắc ý. Bản tiên thỏ ta đây, sức hút quả là vô địch thiên hạ. Chị đẹp mau lại đây ôm ta một cái nào~
Và tôi đã được ôm thật, một cảm giác mềm mại nhẹ tênh, lâng lâng như đang bay trên mây. Nhưng rất nhanh sau đó, tôi đã… rớt thẳng từ trên mây xuống đất.
Bởi vì cô gái đó đã nói: “Động vật cũng có thể mang virus. Nhân tiện các nhân viên y tế đã ở đây rồi, hay là cho bé thỏ này làm luôn xét nghiệm PCR đi ạ.”
Tôi nuốt nước bọt ừng ực.
“Không ăn đâu, tôi là thỏ tinh thuần chủng nên chỉ ăn cà rốt, nhiều lắm thì thêm được ít rau xà lách thôi. Mì gói là đồ ăn rác rưởi.”
Thật ra tôi chưa từng ăn món này bao giờ vì trên núi làm gì có. Nhưng trong TV người ta nói vậy nên chắc là không sai đâu.
Lâm Sâm gắp một đũa mì thật cao, mùi thơm ngào ngạt lập tức xộc thẳng vào mũi tôi.
“Được thôi, đây là gói cuối cùng rồi.” Anh liếc tôi một cái đầy ẩn ý. “Nếu thỏ tinh cao quý đã không ăn, vậy thì tôi đành phải một mình chịu đựng món ‘rác rưởi’ này vậy.”
Dứt lời, anh húp sột một tiếng, nuốt trọn cả đũa mì.
Cái món rác rưởi này… sao trông ngon thế nhỉ!
Tôi len lén lại gần, hai tai thỏ trên đầu cũng đỏ ửng lên: “Anh là ân nhân của tôi, sao tôi có thể để anh một mình chịu đựng đồ rác rưởi được chứ? Để tôi san sẻ với anh một ít.”
Trước đây, vì muốn giữ gìn hình tượng của một vị lão tổ tông thỏ mà mỗi lần anh ăn uống tôi đều tránh đi rất xa. Nhưng bây giờ… cà rốt cũng đã ăn trộm rồi, sĩ diện cũng vứt đi rồi. Kệ đi!
Chẳng đợi anh đồng ý, tôi đã giật ngay lấy đôi đũa rồi liền gắp một gắp mì thật to. Ngay khi sắp cho vào miệng, tôi bị anh b.úng một cái vào trán.
“Đi lấy bát và đũa của cô đi.” Nói rồi, anh đưa luôn cả đũa mì vào miệng mình.
Không được! Tôi vội vàng chạy đi lấy đồ dùng, nhưng khi trở lại thì bát mì… đã gần cạn sạch. Thấy anh chuẩn bị húp nốt sợi mì cuối cùng, tôi liền nhào tới… c.ắ.n lấy đầu kia của sợi mì rồi hút mạnh một hơi!
Sột!
Sợi mì ngắn ngủn làm sao chịu nổi sức hút của cả hai người. Chưa đầy mấy giây sau, môi tôi và môi anh đã chạm vào nhau. Khoảng cách gần đến nỗi hàng lông mi dài của anh như thể đang quấn lấy mấy sợi tóc lòa xòa trước trán tôi, dính c.h.ặ.t không rời.
Lâm Sâm c.h.ế.t trân tại chỗ.
5
Tôi nhân cơ hội húp thêm một cái, hút sạch nốt phần còn lại của sợi mì.
Trời ơi, ngon muốn xỉu luôn! Gấp vạn lần cà rốt! Tôi thật sự không thể hiểu nổi. Một món ngon như thế này tại sao lại bị gọi là đồ ăn rác rưởi cơ chứ? Mặt “củ cải trắng” của Lâm Sâm lập tức biến thành cà chua chín mọng. Giọng anh khàn đi trông thấy: “Bạch Hoa Hoa, cô vừa vượt quá giới hạn đấy.”
Tôi gật đầu lia lịa: “Ừm, lúc nãy anh nguy hiểm thật sự.”
Anh liếc tôi một cái lạnh lùng: “Tôi nguy hiểm, hay là cô nguy hiểm?”
“Tất nhiên là anh rồi!” Hai mắt thỏ của tôi trở nên tròn xoe rồi nghiêm túc giải thích: “Nếu không phải vì mì gói quá thơm thì có lẽ tôi đã hút luôn tinh khí của anh rồi.”
Tôi trang nghiêm cảnh báo thêm: “Anh đừng có coi thường tôi. Tôi mà đã hút là hút cạn luôn đấy. Sau này đừng để tôi hôn anh một cách tùy tiện như vậy nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sắc mặt Lâm Sâm càng lúc càng đen lại. Anh kéo bát mì về phía mình.
“Nếu đã vậy thì chỗ mì này tôi sẽ ăn hết.”
“Đừng mà, tôi đi lấy bát ngay đây!”
Nhưng vẫn là chậm một bước.
Vừa quay lại, tôi đã thấy bát mì không còn một sợi nào. Đồ tệ bạc! Không thèm chừa cho tôi một cọng!
Ngay khi tôi đang định tung chiêu Thỏ Quyền Vô Địch thì xánh cửa đột nhiên vang lên những tiếng gõ rầm rầm rầm.
Tôi giật mình: “Ai đó?”
“Chúng tôi là người của tổ dân phố. Có người báo cáo rằng nhà anh đã trốn kiểm tra PCR nên chúng tôi đến để xác minh.”
C.h.ế.t rồi! Tôi là một tiểu yêu chưa có căn cước công dân, bị phát hiện là c.h.ế.t chắc!
6
Lâm Sâm liếc mắt ra hiệu bảo tôi mau đi trốn. Nhưng tôi vẫn còn đang tức cái vụ anh ăn sạch “đồ ăn rác” của tôi nên tôi cố tình chống đối: “Tôi đường đường là một thỏ tinh, sao có thể phải cúi đầu lẩn trốn chứ?”
Tiếng gõ cửa càng lúc càng dồn dập.
Lâm Sâm nhướng mày, rồi bình thản bước về phía cửa: “Được thôi, miễn là cô không sợ bị bắt đi làm thí nghiệm. Đến lúc đó, người ta sẽ làm cô thành mấy viên thịt nhỏ bán cho mấy ông bà già để kéo dài tuổi thọ đấy.”
Hả? Xã hội loài người bây giờ biến thái đến mức đó rồi sao?
Chưa kịp để tôi phản ứng thì Lâm Sâm đã đặt tay lên nắm cửa rồi chuẩn bị mở ra. Tên này… thật sự định mở cửa sao?
Thỏ tốt không đấu với đàn ông. Vút một tiếng, tôi biến lại nguyên hình, tức tối chui vào cái ổ trên ghế sofa.
Người của tổ dân phố bước vào. Họ nói rằng có người phản ánh vào lúc hơn sáu giờ sáng đã nghe thấy tiếng phụ nữ hét lên từ nhà Lâm Sâm, trong khi mấy ngày nay mỗi lần kiểm tra PCR anh đều đi một mình.
Vì trách nhiệm với cư dân trong khu, họ phải đến kiểm tra cho rõ.
Tiếng hét đó chắc là do tôi đã gào lên vì không giành được rau sáng nay rồi. Sai sót quá, không ngờ thính giác của con người lại tốt đến thế.
Lâm Sâm tỏ ra rất điềm tĩnh: “Quả thật chỉ có một mình tôi sống ở đây.” Anh cố ý nhấn mạnh từ “tôi”. Không sai, mình đâu phải người đâu. Ơ? Sao nghe như anh ta đang c.h.ử.i xéo mình vậy?
Bỗng một cô gái cao ráo xinh đẹp trong đội kiểm tra nhìn thấy tôi. Cô ấy lập tức làm ra vẻ dễ thương: “Woa, nhà anh có nuôi một bé thỏ đáng yêu thế này à?”
Tôi đắc ý. Bản tiên thỏ ta đây, sức hút quả là vô địch thiên hạ. Chị đẹp mau lại đây ôm ta một cái nào~
Và tôi đã được ôm thật, một cảm giác mềm mại nhẹ tênh, lâng lâng như đang bay trên mây. Nhưng rất nhanh sau đó, tôi đã… rớt thẳng từ trên mây xuống đất.
Bởi vì cô gái đó đã nói: “Động vật cũng có thể mang virus. Nhân tiện các nhân viên y tế đã ở đây rồi, hay là cho bé thỏ này làm luôn xét nghiệm PCR đi ạ.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









