Khúc Du đưa tay phác họa một vòng trên gương mặt chàng. Chàng dường như đã gầy đi rồi.

Châu Đàn nhìn nàng, vẻ mặt đầy sự tủi thân: “Hôm nay ta dẫn người đến ngoài cổng thành Biện Đô, vừa vặn thấy nhóm người Tây Thiều kia ra khỏi thành, nàng yên tâm… Tiểu Yên cùng bọn họ đã bày mưu phục kích, chẳng mấy ngày nữa, liền có thể tiêu diệt hết thảy bọn chúng.” 

Chàng nâng mặt nàng lên, ánh mắt lấp lánh: “Ngải tiên sinh đã quyết định đưa Tử Khiêm đến Lâm An để thuyết phục các thế gia và công hầu ở Giang Nam. Ta nghe tin chư vị đại nhân hiện đang ở Hình bộ, tạm thời bình an vô sự, trong thành Biện Đô cũng không xảy ra biến loạn, nàng làm tốt lắm… Nhưng ta thật sự không thể yên lòng để nàng một mình ở nơi đây. Người Tây Thiều đã ra khỏi thành, chần chừ thêm cũng vô ích. Ngày mai ta đã chuẩn bị thuyền ở bến đò phía bắc sông Biện, chúng ta hãy cùng nhau rời đi.” 

Khúc Du nhíu mày hỏi: “Chàng làm cách nào vào thành?” 

Châu Đàn đáp: “Bơi qua.” 

Chàng từ trong tay áo rút ra một mảnh khăn lụa, đặt vào tay nàng: “Hiện giờ tình thế khẩn cấp, ta không thể nói nhiều với nàng, ngày mai qua giờ ngọ ta sẽ đợi nàng ở bến đò phía bắc.” 

Dường như cảm thấy nàng đã ở trong bóng tối quá lâu, đã có thị vệ nghi hoặc bước về phía này, Khúc Du vội vàng cất mảnh khăn đi, nắm nhẹ lên mu bàn tay Châu Đàn. Châu Đàn nhìn nàng thật sâu một cái, xoay người nhảy vọt, biến mất vào trong bóng đêm. 

— 

Khúc Du về cung trước hết là vào vấn an Tống Thế Diễm đôi lời, đốt hương an thần cho hắn ta, sau khi xác nhận Tống Thế Diễm đã ngủ say, nàng lấy cớ đưa phượng ấn cho Hoàng hậu, vòng qua điện Huyền Đức lấy ra quốc ấn giấu bên dưới viên gạch vàng. 

Nàng vốn là Chưởng lệnh bên cạnh Lý Duyên Quân, thường ngày giúp nàng ấy tạm giữ phượng ấn, dĩ nhiên không ai nghi ngờ. Sau khi đi một vòng trong cung Lý Duyên Quân, nàng mới đến điện Xuân Hoa nơi Diệp Lưu Xuân ở. 

Tống Thế Diễm lên ngôi vội vàng, mọi việc chưa kịp chuẩn bị chu toàn, chỉ có Lý Duyên Quân theo hắn ta đăng cơ được phong hậu, danh phận của Diệp Lưu Xuân cùng các thị thiếp khác chưa được định, đành phải tạm trú trong hậu cung. 

Mấy ngày nàng vào cung này mới hay, Tống Thế Diễm ngày thường đã bắt cóc chừng năm sáu nữ tử về phủ, chỉ vì không có danh phận nên hắn mới giữ được tiếng tốt là thanh tâm quả dục bấy lâu nay. 

Những nữ tử này thân phận kín đáo, thậm chí có một người là thê tử của tội thần bị lưu đày nhiều năm trước. Khúc Du lúc đầu biết được thì vô cùng kinh ngạc, sau lại không thấy bất ngờ nữa. Tống Thế Diễm nhẫn nhịn nhiều năm như vậy, căn bản rằng bản chất thực của hắn ta là một kẻ điên. Mà đã là kẻ điên thì việc gì cũng dám làm. 

Những nữ tử này phần lớn đều ở chung một chỗ, chỉ có Diệp Lưu Xuân được sủng ái, được Lý Duyên Quân ban riêng một cung điện. Khúc Du thì ở cùng nữ quan trong cung, thân phận nàng cao hơn một chút, nơi ở chỉ có một mình, nhưng mọi người đều biết nàng thân thiết với Diệp Lưu Xuân, đôi khi cũng hầu hạ qua đêm tại điện Xuân Hoa, nên không lấy làm lạ. 

Hai người kéo màn trướng trên giường lại, Diệp Lưu Xuân mới hỏi: “Sao muội lại đến?” Khúc Du đặt giá nến trong tay trước giường nàng, quay đầu nói: “Ngày mai, muội sẽ cùng tỷ rời cung.” 

Lông mày Diệp Lưu Xuân khẽ động, nhìn ra ngoài: “Muội định làm sao để ra ngoài?” Khúc Du lấy mảnh khăn lụa của Châu Đàn từ trong tay áo ra: “Tỷ có biết… trong điện Huyền Đức có một mật đạo không?” Nàng đã xem qua sơ lược trên xe ngựa khi về cung, trên mảnh khăn lụa Châu Đàn đưa nàng có vẽ đường đi của mật đạo sau một cơ quan nào đó trong điện Huyền Đức, hẳn là Tống Thế Huyên đã biết được từ Cảnh Vương mà vẽ lại. Mật đạo này phức tạp khúc khuỷu, nếu không có bản đồ chỉ dẫn, tuyệt đối không thể đi ra. 

Diệp Lưu Xuân cầm mảnh khăn lụa xem rất lâu dưới ánh nến, suy ngẫm: “Mỗi ngày sau giờ ngọ, hắn ta đều sẽ ngủ trưa một lát sau khi uống thuốc bổ, có lẽ là một cơ hội.” 

Khúc Du nói: “Vậy ngày mai chúng ta sẽ khởi hành vào lúc đó.” 

Diệp Lưu Xuân quả quyết đáp: “Được.” Nàng ấy do dự một lát, lại nói: “Du Du, trưa mai, ta có thể mời Tống Thế Diễm đến cung ta. Hắn ở cung ta lúc nào cũng sẽ ngủ an ổn hơn một chút, cho muội đủ thời gian.” 

“Không được.” Khúc Du nắm lấy tay nàng ấy, thấy một vết bầm trên cánh tay nhỏ bé của nàng: “Tỷ phải đi cùng muội. Nếu hắn phát giác muội xuất cung mà lại đúng lúc muội đi khi hắn ta đang ở chỗ tỷ, tất sẽ trút giận lên tỷ.” 

Dường như nhận ra ánh mắt của nàng, Diệp Lưu Xuân rụt tay lại, dịu dàng xoa xoa đỉnh đầu nàng: “Bị trút giận cũng không sao, dù sao cũng có thể để muội bình an ra ngoài, tiểu Châu đại nhân còn đang chờ muội.” 

Khúc Du vẫn lắc đầu: “Thập Tam tiên sinh cũng đang chờ tỷ.”

Diệp Lưu Xuân đột ngột im lặng. Nửa khắc sau, nàng mới khẽ cười một tiếng: “Thập Tam một đường xuôi nam, kết giao rộng rãi, lại viết không ít từ khúc mới. Ngài ấy vốn chẳng thiếu hồng nhan tri kỷ, nói gì đến chờ hay không chờ.” 

Tống Thế Diễm tính tình tàn bạo, thường khi đang nồng nàn mật ý lại đột nhiên ra tay. Khúc Du dù chỉ theo Lý Duyên Quân một thời gian, cũng đã thấy không ít vết thương mới trên người nàng ấy. Diệp Lưu Xuân là người bên chăn gối của Tống Thế Diễm, vết thương trên người chỉ có nhiều hơn chứ không hề ít hơn chính phi của hắn ta. 

Chỉ là Khúc Du biết Diệp Lưu Xuân là người trọng thể diện, tuy thấy vết thương của nàng ấy, nhưng chưa bao giờ chủ động nhắc đến trước mặt nàng ấy. Nàng ôm cánh tay Diệp Lưu Xuân, ngơ ngẩn nhìn về phía màn trướng lơ lửng nói: “Nếu tỷ còn ở lại đây, muội căn bản không thể an lòng mà rời đi.” 

Diệp Lưu Xuân nói bằng giọng tự trào: “Ngày trước làm hoa khôi nương tử ở thành Biện Đô, ít ra còn giữ được một hai phần thể diện, giờ thân ta đã là tàn hoa bại liễu…” 

“Đó là lỗi của Tống Thế Diễm, liên can gì đến tỷ?” Khúc Du ngắt lời nàng, lườm nàng một cái, chốc lát giọng lại dịu đi: “Xuân tỷ tỷ, những mảng tường đỏ son chốn hậu cung này quá cao, chẳng hay ngày nào sẽ chết bất đắc kỳ tử. Muội từng nghe cầm nguyệt cầm của tỷ, biết tỷ không cam lòng sống những ngày như thế…” Nàng gối đầu lên đùi đối phương, thủ thỉ: “Muội đã ở biên quan hai năm, cũng coi như đã thấy sương gió mưa tuyết nơi tái bắc. Tỷ có biết không, mỗi độ đông về, sa mạc phủ tuyết, sẽ sinh ra lớp sương mù trắng hơn cả sữa bò. Đến khi trời sáng, sương mù lại đột ngột tan biến, lộ ra vầng dương rực rỡ. Mỗi lần nhớ lại, muội đều thấy đó là kỳ quan… Ngày trước tỷ gảy đàn nguyệt cầm, ca hết khúc Dương Quan Tam Điệp, lẽ nào không muốn tự mình đi ngắm nhìn một lần? Dù không phải vì Thập Tam tiên sinh, ngoài bức tường cung này, còn có trời cao biển rộng.” 

“Muội thường nằm mơ, mơ thấy ngày yến tiệc tốt lành, tỷ đang gảy đàn nơi hành lang kéo dài, muội cùng Vân Nguyệt lắng nghe đến ngây người. Nàng ấy sau khi bị thương ở mặt thì thường hay buồn bã, muội còn mong tỷ đến dỗ dành nàng ấy giúp muội.” 

Diệp Lưu Xuân im lặng rất lâu, mới khẽ cất lời: “Liệu có một ngày tốt đẹp như thế không?” Khúc Du nắm chặt tay nàng ấy: “Tất nhiên là có.” 

Hai người nói rất nhiều chuyện trong màn trướng, rồi mới chìm vào giấc ngủ. Giữa cơn mơ màng, Khúc Du chợt nghe Diệp Lưu Xuân như sực nhớ ra điều gì đó, nói: “Nhân tiện, ta thấy Tống Thế Diễm có vài điểm bất thường…” 

Khúc Du cố gắng tỉnh táo hơn vài phần: “Ừm?” 

Diệp Lưu Xuân cau mày: “Muội có cảm thấy, có lúc hắn  ta hỉ nộ quá mức thất thường hay không?” 

Khúc Du khó hiểu: “Chẳng phải hắn vẫn luôn như vậy sao?” 

Diệp Lưu Xuân lắc đầu: “Hồi ta mới quen hắn, hắn ta không hề… Du Du không biết thôi, cảm xúc của hắn ta dạo này càng ngày càng tệ, ta luôn cảm thấy…” 

Nàng không nói tiếp, chỉ lắc chiếc quạt tròn trong tay: “Thôi, muội ngủ đi.”



Trưa hôm sau, Diệp Lưu Xuân thay y phục cung nữ, theo Khúc Du đi về phía điện Huyền Đức. Nàng bưng chiếc hộp đựng thức ăn chứa quốc ấn, suốt đường đều cúi gằm mặt. 

Khi đi ngang qua Ngự hoa viên, hai người gặp một nhóm thị vệ tuần tra. Người dẫn đầu cúi chào Khúc Du, hỏi thêm một câu: “Cung lệnh muốn đi đâu vậy?” 

Khúc Du trấn tĩnh đáp: “Đi đưa ít hoa quả tươi cho Hoàng hậu nương nương.” 

Thị vệ hiểu ý rời đi, Khúc Du vừa thở phào nhẹ nhõm, đi được vài bước, liền nghe thấy một giọng nói dịu dàng gọi nàng: “Khúc nương tử— ” 

Khoảnh khắc ấy, lông tơ nàng dựng ngược, gần như không kiểm soát được mà rùng mình một cái. Là giọng của Lý Duyên Quân! Nàng buộc mình cúi đầu quay người lại, hành lễ: “Nương nương.” 

Giờ này thường thì nàng ấy sẽ ngủ trưa trong điện, sao hôm nay lại bất thường ra ngoài? Lý Duyên Quân tiến lại gần hơn, hứng thú nói: “Cô muốn đến đưa quả cho bản cung ư, lần trước cô làm bánh sen… ” 

Nàng vô tình liếc mắt sang một bên, nụ cười lập tức cứng lại trên mặt. Diệp Lưu Xuân cúi đầu thật sâu, không ngẩng lên, chỉ có bàn tay ôm hộp đựng thức ăn hơi run rẩy. 

Lý Duyên Quân khẽ lùi lại một bước, lại nhìn Khúc Du một cái, miệng lưỡng lự hỏi: “Cô muốn đến đưa quả cho ta, sao lại đi đường này, không phải là vòng xa thay vì đi lối gần sao?” 

Hô hấp Khúc Du nghẽn lại, không trả lời. Qua một lát, Lý Duyên Quân lại đột nhiên nói: “Ta nhớ ra rồi, hôm qua là ta nói muốn có ít hoa tươi trong ngự hoa viên cắm bình. Chắc là Khúc nương tử đến vì việc này chăng? Vừa hay ta dùng bữa trưa hơi nhiều, dạ dày trì trệ khó tiêu, còn phải đi dạo một lúc nữa mới về. Cô hái hoa xong, cứ về điện ta chờ trước đi.” 

Nói xong, nàng ấy quả nhiên dẫn theo thị nữ quay lưng bỏ đi. Trước khi quay đầu còn liếc nhìn Diệp Lưu Xuân ở một bên. Khúc Du chợt nhận ra, vị Thái tử phi luôn cúi mày thuận mắt này có lẽ không hề ngu ngốc như người khác nghĩ. Ít nhất, nàng ấy vừa nghe thấy lời nói dối vụng về của hai người, nhưng lại không vạch trần sự giả trang của họ. 

Lý Duyên Quân đã cố ý thả họ đi. Khúc Du không còn chần chừ, cùng Diệp Lưu Xuân vòng ra phía sau điện Huyền Đức, bên cạnh miệng giếng, rất thuận lợi tìm thấy cơ quan mật đạo. Hai người ném hộp đựng thức ăn vào giếng, chỉ mang theo quốc ấn, cùng nhau đi xuống mật đạo. 

Kể từ vụ án máu tanh hôm trước, Tống Thế Diễm không còn phê duyệt công văn ở điện Huyền Đức nữa, do đó thị vệ ở đây đã bị cắt giảm nhiều, phần lớn canh giữ ở tiền điện, không hề phát hiện ra hành tung của họ. 

Trong mật đạo âm u lạnh lẽo, Khúc Du ôm quốc ấn được bọc bằng vải lụa, cố gắng dựa theo sơ đồ Châu Đàn và Tống Thế Huyên vẽ để tìm lối ra. Mật đạo này xây dựng cực kỳ dài, từ hoành thành kéo dài đến tận bờ sông Biện, sơ sẩy một chút sẽ bị lạc mất. 

Nàng vừa nhận biết phương hướng, cùng Diệp Lưu Xuân đi chừng một canh giờ, mới thấy ánh sáng nơi lối ra. Thấy có người đến, lối ra cũng có tiếng động lạ, Diệp Lưu Xuân siết chặt ống tay áo chứa phi tiêu, lại nghe thấy người đến vội vàng gọi một tiếng: “A Liên!” 

Là Châu Đàn! Nàng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Châu Đàn ôm chầm lấy Khúc Du, đưa họ lên chiếc xe ngựa đã chuẩn bị sẵn: “Không thể chậm trễ, chúng ta đi đến bến đò lên thuyền trước.” 

Khúc Du đưa quốc ấn đặt vào tay chàng, có chút kiệt sức. 

Châu Đàn nhận lấy, ôm luôn cả nàng vào lòng: “Đừng sợ.” 

Khúc Du nói: “Thiếp không sợ.” 

Châu Đàn “ừm” một tiếng, dặn dò Hắc Y đang đánh xe: “Nhanh hơn nữa.”

Lối ra mật đạo còn cách bến đò phía bắc nơi Châu Đàn cùng nhóm người trà trộn vào một khoảng. Khúc Du rúc vào lòng Châu Đàn, cảm giác xa cách đã lâu, chợp mắt một lúc, mở mắt ra thì vẫn chưa tới nơi.   

Ngoài rèm truyền đến tiếng tra xét của bến đò, Hắc Y ghìm cương ngựa, khẽ nói: “Ta và đại nhân có thể nín thở trà trộn qua gầm khoang thuyền, nhưng phu nhân và Xuân nương tử lại không thể vượt qua cửa ải này. May mắn là trong cung hiện giờ còn yên ổn, hai vị hãy thay y phục vải thô này, cầm lấy cái này mà đi qua.”   

Khúc Du nhận lấy xem, đó là giấy tờ hộ tịch đã chuẩn bị sẵn. Đường thủy quanh Biện Đô không thông suốt bằng đường bộ, vì thế người tra xét cũng lỏng lẻo hơn so với cửa thành. Hai người thay y phục, nhìn nhau một cái, chỉ cảm thấy tim đập như trống dồn.   

Binh lính ở bến đò chặn họ lại, cất giọng thô lỗ hỏi: “Ra khỏi thành làm gì?”  

Khúc Du dùng giọng địa phương vùng Giang Nam, cung kính đáp: “Quan gia, chúng tôi theo các gia về từ Giang Nam đến Biện Đô làm ăn, chỉ là mấy hôm trước loạn lạc, việc làm ăn không thuận nên định theo thuyền buôn về thôi ạ. Đây là hộ tịch.”   

Nàng đưa qua, tiện tay nhét thêm một nắm bạc, mặt đầy nụ cười: “Các gia đến sớm, vẫn đang chờ bọn ta ở đó.”   

Khi thay y phục nàng còn cố ý bôi đen mặt một chút. Tên quan binh xem đi xem lại họp tịch trong tay mấy lượt, không thấy có vấn đề gì, liền nâng cây thương trong tay lên: “Được rồi, đi đi.”   

“Đa tạ quan gia.” Khúc Du khoác tay Diệp Lưu Xuân, vội vã đi về phía bến đò. Châu Đàn và Hắc Y đã lên một chiếc thuyền buôn gần đó, thả cầu ván xuống chờ đợi họ.   

Tim đập nhanh vun vút, Khúc Du luôn cảm thấy bất an, bước chân liền nhanh hơn mấy phần. Nàng vừa kịp nhìn thấy Châu Đàn mờ ảo giữa hơi nước trên thuyền, liền nghe thấy một tiếng xé gió bên tai.   

“Chặn chúng lại! Không được để chúng đi!” Có người cưỡi ngựa nhanh tới, thậm chí giương cung bắn tên. Mũi tên sượt qua tai nàng, suýt nữa rạch rách cổ nàng.   Khúc Du quyết đoán, đẩy mạnh Diệp Lưu Xuân một cái, bản thân vừa định bước theo, thì mũi tên thứ hai đã bay sượt qua trước mặt nàng.   

Nàng nghe thấy giọng nói âm trầm của Tống Thế Diễm: “Khúc nương tử!”   

Sau đó là một câu: “Tạm thời đừng bắn tên, không được làm nàng ta bị thương!”   

Tống Thế Diễm vậy mà lại đích thân dẫn một đội thị vệ đuổi ra khỏi hoàng thành! Tên quan binh vừa tra xét khi nãy xách thương đuổi tới. Châu Đàn thấy vậy, vội vàng từ trên thuyền chạy về phía nàng: “A Liên, mau— ”   

“Đại nhân cẩn thận!” Mũi tên bay tới, Châu Đàn một lòng chỉ lo tìm nàng, thậm chí không để ý. Hắc Y bên cạnh đã xông tới đỡ mũi tên này cho chàng, đẩy chàng ngã xuống sàn ván thuyền.   

Chiếc mặt nạ bạc chưa từng tháo xuống của hắn bị mũi tên này bắn rớt. Châu Đàn vừa lấy lại được tinh thần, liền nhìn hắn ngẩn người. Sau chiếc mặt nạ, rõ ràng là đệ đệ của chàng, là Châu Dương người đã lâu không gặp.   

“Đệ…” Tuy nhiên, trong tình cảnh này, chàng không kịp nói nhiều nữa, chỉ vội vàng đứng dậy. Gần như cùng lúc đó, Khúc Du nghe thấy tiếng dây cung kéo căng.   

“Tống Thế Diễm!” Nàng ngã trên đất, giận dữ hét lên một tiếng. Tống Thế Diễm khẽ nhấc tay, ra hiệu cho mọi người tạm thời ngừng bắn tên.   

Châu Dương quay đầu nhìn một cái. Hơn trăm người Tống Thế Diễm mang đến đều cầm cung tên, kéo căng dây nhắm vào họ. Chỉ cần hắn ta ra lệnh một tiếng, họ chắc chắn sẽ chết dưới muôn vàn mũi tên b*n r*.   

Ánh mắt Tống Thế Diễm lướt qua Diệp Lưu Xuân trên thuyền, rồi dừng lại trên người Khúc Du. Hắn tiến lại hai bước, giọng nói như bi ai như phẫn nộ: “Cô tin ngươi như vậy, mà ngươi lại lừa dối cô! Ngươi lại lừa dối cô!”   

Hắn làm Thái tử đã quá lâu, giờ vẫn vô thức tự xưng là “cô”. Tống Thế Diễm nghiêng đầu nhìn về phía Châu Đàn, trên mặt lộ ra nụ cười lạnh: “Châu Thị Lang, đã lâu không gặp. Không ngờ phu thê các ngươi lại ra nông nỗi này…”   

Hắn còn chưa nói xong, Khúc Du đang nằm rạp trên đất đột nhiên từ trong tay áo lấy ra một cuộn chiếu thư màu vàng tươi, giơ cao trên tay, nói: “Ta có di chiếu trong tay!” Nàng hét lớn trong gió: “Tống Thế Diễm, ngươi thả bọn họ đi!”   

Tống Thế Diễm sững sờ: “Ngươi, sao nàng lại có di chiếu?”   

Khúc Du đáp: “Di chiếu vốn ở trong điện Huyền Đức. Ngươi nghĩ ta liều mạng bỏ trốn là vì điều gì?”   

Tống Thế Diễm không giận mà lại cười: “Tốt, tốt lắm. Phu thê các ngươi lừa cô xoay vòng, giờ lại lấy thứ này ra dọa người?”   

“Ngươi đương nhiên có thể không tin.” Khúc Du liếc nhìn xung quanh. Ở bến đò vốn có rất nhiều dân chúng và thương thuyền, vừa rồi Tống Thế Diễm đuổi tới đã khiến mọi người sợ hãi bỏ chạy, nhưng vẫn có những kẻ hiếu sự không đi xa, còn trốn trên thuyền lặng lẽ nhìn xem. “Nhưng xung quanh đây đều có dân chúng, thị vệ, binh sĩ. Lời đàm tiếu của thiên hạ, ngươi không lấy được di chiếu, làm sao bịt được miệng họ?”   

Châu Đàn ở một bên quát lớn: “Nàng đang đang làm gì vậy!”   

Khúc Du làm như không nghe thấy, chỉ vô thức gọi: “Hắc Y!”   

Châu Dương lập tức hiểu ý nàng, gần như không chút do dự mà gõ mạnh một cái vào gáy Châu Đàn. Châu Đàn trợn mắt, ngã vào lòng hắn mà ngất đi.   

Tống Thế Diễm âm trầm nói: “Ngươi muốn gì?”   

Khúc Du quay đầu nhìn lại: “Thả bọn họ đi, ta sẽ giao di chiếu cho ngươi.” 

Tống Thế Diễm hỏi: “Nếu cô không chịu thì sao? Cô bắt các ngươi lại, vẫn lấy được di chiếu!”   

“Điện hạ mà tiến thêm một bước, ta lập tức nhảy xuống sông, hủy đi di chiếu này!” Khúc Du cười một tiếng: “Điện hạ cứ thử xem. Di chiếu không rõ, quốc ấn là giả, chư hầu bốn phương đều có thể thảo phạt, ngai vị Hoàng đế này của ngươi có thể ngồi vững danh chính ngôn thuận không!”   

“Là ngươi sắp đặt!” Vừa nghe đến luận điệu về quốc ấn, bốn phía đều kinh ngạc. Tống Thế Diễm hơi suy nghĩ, liền nghĩ ra vai trò của nàng trong đó, nghiến răng nghiến lợi nói: “Khúc nương tử, cô đối tốt với ngươi như vậy, ngươi thật sự… muốn đối xử với cô như thế sao?”   

Với lời nói đó, Khúc Du biết hắn ta tạm thời không dám hành động thiếu suy nghĩ, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Nàng không quay đầu, chỉ lớn tiếng ra lệnh: “Hắc Y, giương buồm!”   

Châu Dương ôm Châu Đàn nhảy lên thuyền, gọi một tiếng: “Tẩu tẩu…”   

Khúc Du sững lại, quay đầu nhìn hắn một cái, hơi kinh ngạc, cuối cùng chỉ mỉm cười: “Mau đi!”   

Diệp Lưu Xuân cũng gọi nàng từ đuôi thuyền: “Du Du—”

“Xuất phát đi!” Chẳng rõ có phải đã nhận thấy sự việc khẩn cấp hay không, các thị vệ do Châu Đàn mang đến trên thuyền không đợi chàng ra lệnh, liền kéo buồm lên. Thuyền buôn không chở nhiều hàng hóa, chỉ chốc lát đã nhẹ nhàng rời khỏi bờ.   

Lúc này trời đang xuôi gió, chỉ cần một nén nhang thôi, chiếc thuyền này đi vào dòng nước ngầm dưới sông, Tống Thế Diễm sẽ không thể đuổi kịp nữa.   

Tiếng dây cung kéo căng vang lên liên hồi. Khúc Du dõi theo con thuyền rời bến, còn Tống Thế Diễm lại bước về phía nàng, sắc mặt tối sầm, mang theo cả bi thương lẫn phẫn nộ: “Du Du, sao ngươi có thể đối xử với cô như vậy?”   

Hắn ta quỳ xuống trước mặt Khúc Du, một tay bóp lấy cằm nàng. Khúc Du đau đớn nhíu mày, nhưng Tống Thế Diễm lại mỉm cười ra hiệu, vô số mũi tên lập tức bay về phía con thuyền vừa đi được một đoạn.   

Mắt Khúc Du như muốn rách toạc. Nàng thở hổn hển mấy hơi, cắn mạnh một miếng vào tay Tống Thế Diễm.  

“Ssshhh— ” Tranh thủ lúc hắn hơi nới lỏng tay, Khúc Du ôm chặt cuốn chiếu thư trong tay, bổ nhào xuống dòng sông bên cạnh.   

Cách lớp nước, giọng Tống Thế Diễm nghe méo mó đầy bạo ngược: “Mau, người đâu, mau cứu người! Mau cứu người… không được thì bắn tên xuống nước…”   

Nàng vốn không thạo bơi lội, ngay cả khi học bơi trong hồ bơi cũng khó lòng an tâm, nói gì đến nơi này. Khúc Du sặc mấy ngụm, nhắm mắt lại, mặc cho bản thân chìm dần xuống đáy. 

Có thị vệ bơi nhanh đến bên cạnh nàng, túm lấy cánh tay nàng kéo lên. Nàng giãy giụa vài cái, nhưng không thoát ra được.   

“Khụ…” Chẳng biết qua bao lâu, Khúc Du bị ném xuống đất trong tình trạng ướt sũng. Nàng quay đầu nhìn lại, phát hiện con thuyền kia đã mất hút. Nàng thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, ngước lên thấy chiếc bội kiếm chạm khắc bằng vàng bên hông Tống Thế Diễm.   

Gần như không chút do dự, bởi vì hiện giờ rơi vào tay hắn, e rằng còn khó chịu hơn cái chết. Khúc Du nhào tới, vừa kịp chạm vào chuôi kiếm liền bị Tống Thế Diễm nắm chặt lại. 

Cổ tay truyền đến cơn đau buốt, chắc chắn là đã bị hắn bóp trật khớp. Tống Thế Diễm ghé sát tai nàng, dịu dàng nói bằng chất giọng rợn người: “Ngươi muốn tự sát ư?”   

“Mơ cũng đừng hòng.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện