Hai người vừa bước ra khỏi Nhiên Chúc Lâu thì thấy dưới thềm có một nữ nhân vận bạch y, xõa tóc quỳ gối. Khúc Du có chút kinh ngạc nhìn sang Phó Minh Nhiễm, khom lưng hành lễ: “Quý phi nương nương vạn an.”
Phó Minh Nhiễm không hề để tâm đến nàng, chỉ nhìn chằm chằm Châu Đàn, giận dữ cười lạnh: “Là ngươi ư?”
“Nương nương chớ nói lời hồ đồ.” Châu Đàn dùng ánh mắt có phần thương hại nhìn xuống nàng ta: “Bệ hạ đang bái tế tổ tiên, Quý phi nương nương tại đây mà cắt búi trâm chờ tội e rằng có điều bất kính với tiên nhân, chi bằng hãy sớm hồi cung.”
Phó Minh Nhiễm lộ ra nét mặt bi thương, nàng ta dập đầu thật mạnh, trên trán hiện lên một vết bầm rõ rệt: “Bệ hạ, phụ thân thần thiếp xưa nay vẫn luôn trung can nghĩa đảm, nhất định là bị kẻ gian hãm hại, xin người minh xét, xin người minh xét!”
Châu Đàn lắc đầu, nắm tay Khúc Du rời khỏi Nhiên Chúc Lâu. Khúc Du ngoái đầu nhìn lại, khẽ hỏi: “Bệ hạ sẽ xử trí Quý phi ra sao?”
“Sẽ không đoạt đi tính mạng nàng ta đâu.” Châu Đàn đáp một cách đơn giản: “Cho dù Phó tướng có bị định tội xử tử, Quý phi vẫn là sinh mẫu của cửu hoàng tử, nể mặt hoàng tử mà giữ lại cho nàng ta một mạng. Có điều, những mưu tính trước đây của nàng ta, e rằng đã chẳng còn trông mong gì được nữa…”
Chàng chưa nói dứt lời, bỗng như nhớ ra điều gì đó mà hỏi: “Hôm ấy nàng đến chỗ Quý phi, nàng ta có làm khó dễ nàng không?”
Khúc Du ôm lấy cánh tay chàng nói: “Chỉ là quỳ lâu thêm một chút, không đáng ngại đâu.”
Châu Đàn làm như không nghe thấy, chỉ hỏi: “Quỳ bao lâu?”
Khúc Du đáp: “À? Đại khái chừng khoảng hai nén hương, ta cũng không nhớ rõ nữa…”
Châu Đàn lạnh lùng quay đầu nhìn lại, miệng nói: “Bệ hạ dù bằng lòng tha mạng cho nàng ta, nhưng nếu nàng ta đủ khôn ngoan, hẳn sẽ hiểu… Thôi, chúng ta đi thôi.”
Khúc Du còn chưa kịp tiêu hóa ý tứ trong câu nói đó của chàng thì đã bị chàng kéo đi xa.
—
Ba ngày sau, Tam Ti cùng chủ thẩm quan đã cùng hoàng đế nghị án và định ra hình phạt.
Phó Khánh Niên ngoài việc bị tố cáo là cấu kết với Lưu thị cùng nhau vu oan Châu Đàn, g**t ch*t con của mệnh quan triều đình, còn bị Thái Anh điều tra ra chuyện liên quan đến vài án cũ tích tụ nhiều năm.
Không chỉ riêng vụ án rơi lầu, mà còn liên lụy đến nhiều người, không thể kể hết. Ngay cả Thái Anh sau khi biết rõ mọi chuyện cũng có phần kinh ngạc. Tuy nhiên, một số vụ án Châu Đàn đã từng điều tra khi còn ở Hình bộ đều có liên quan đến Phó Khánh Niên, ngược lại lại giúp ông bớt đi không ít công sức.
Đức Đế lòng từ bi, vẫn muốn ban cho Phó Khánh Niên một cái chết giữ thể diện, chỉ nói là tịch thu gia sản rồi ban rượu độc tự tận, tội không liên lụy đến thân quyến.
Đỗ Huy vì con trai hành sự xằng bậy, cộng thêm việc liên thủ với Phó Khánh Niên bày ra cục diện này, bị phán lưu đày tới Lĩnh Nam. Tuy nhiên, Khúc Du biết, vì ông ta đã liều chết cáo giác chuyện ở Chân Như Cung, Đức Đế e rằng sẽ không giữ lại tính mạng ông ta. Còn ông ta có nhận ra điều đó hay không, hoặc liệu có khéo léo dàn dựng được một vụ giả chết để thoát thân hay không, thì còn tùy vào vận mệnh của ông ta.
Hoàng đế quả thật đã tìm cho Châu Đàn một tội danh không lớn không nhỏ, nói rằng tuy chàng bị hãm hại, song ngày thường hành sự không đoan chính, lại còn dính líu đến Đông Cung đảng tranh, bị giáng chức tới Nhược Châu làm Thông phán. Tội danh này cũng là để cảnh cáo Thái tử, không nên nghĩ rằng Phó Khánh Niên chết rồi thì vạn sự đại cát.
Vụ án cuối cùng đã định đoạt.
Phó Khánh Niên thẫn thờ ngồi trong chiếu ngục, chợt nghe thấy có tiếng động phía sau.
Ông ta quay đầu nhìn lại, thấy Châu Đàn sai người khiêng vào một bàn cờ, bày ra trước mặt ông ta. Trên mặt chàng không có vẻ gì thừa thãi, không kiêu căng của kẻ chiến thắng, cũng không có vẻ thương hại, không khác gì so với hôm được ông ta mời đến phủ chơi cờ mấy ngày trước.
Thế là Phó Khánh Niên bật cười: “Tiêu Bạch, ngươi đến rồi.”
Châu Đàn đáp: “Ta đến để cùng ông hạ thêm một ván cờ.”
Lần này Châu Đàn cầm quân đen, ông ta cầm quân trắng. Hai người chơi cờ trong lòng yên tĩnh. Nước cờ của Châu Đàn so với lần trước hoàn toàn khác biệt, mỗi quân cờ đều cẩn trọng hơn nhiều. Phó Khánh Niên vừa hạ cờ vừa cười: “Ván cờ lần trước, quả nhiên là Tiêu Bạch cố ý làm vậy.”
Đến giữa ván, ông ta lại đột nhiên hỏi: “Ngươi có biết vì sao ta lại hận lão sư ngươi đến vậy không?”
Châu Đàn đặt quân cờ xuống rất mạnh, hơi thở có phần dồn dập, nhưng không nói lời nào.
“Ta biết ngươi đến là muốn nghe điều này.” Phó Khánh Niên cười nhạt, thong thả tiếp tục suy ngẫm nên đặt quân cờ ở đâu, vừa lơ đãng cảm thán: “Lúc lão sư ngươi lên nhậm chức Lại bộ thượng thư là năm Bình Khê thứ nhất… Nói ra thì ngươi có biết vì sao tiên đế lại đổi niên hiệu thành Bình Khê không? Năm đó sông Hoàng Hà xảy ra đại hồng thủy, chết không ít người, ta và lão sư ngươi vừa mới làm quan không lâu…”
Châu Đàn “ừm” một tiếng: “Ta biết.”
“Ừm, là lão sư ngươi tu sửa đê điều, bình định được nạn lụt sông Hoàng Hà, ông ta cũng vì thế mà được thăng quan tiến chức, thăng tiến nhanh hơn ta và Cao Tắc nhiều.” Phó Khánh Niên xoa xoa quân cờ trong tay. “Lão sư ngươi là một người ngay thẳng, khi tu sửa đê điều đã vạch trần ra án tham ô của Lại bộ. Ông ta không chút nương tình, dâng sớ xin pháp biện. Tiên đế không dung chứa hạt cát nào trong mắt, có rất nhiều quan chức trọng yếu đã bị tịch thu gia sản trong năm đó, cũng giống như ta ngày hôm nay.”
Tay Châu Đàn khẽ dừng lại, không biết đang nghĩ đến chuyện gì.
“Ta cưới thế sớm hơn cả Cố tướng và Cao Tắc, phu nhân là con gái của ân sư.” Phó Khánh Niên không nhìn chàng, chỉ tiếp tục nói: “Ân sư bị vụ án tham ô này liên lụy, ngoài phu nhân của ta ra, cả nhà đều bị lưu đày. Sau nạn lụt lại có đại dịch, dù ta đã cố gắng chăm sóc hết sức, họ cũng đều chết trên đường tới nơi lưu đày… Phu nhân lúc đó vừa sinh ra Minh Nhiễm, cơ thể còn yếu ớt, ta giấu giếm rất lâu nhưng cũng không giấu được. Bà không muốn làm khó ta, rất ít khi chủ động nhắc đến chuyện này, nhưng thân thể không được bồi dưỡng tốt, sau đó lại ưu tư buồn phiền nên đã đã sớm qua đời.”
Tay Châu Đàn run lên một cái, khẽ khàng đáp: “Không phải lão sư ta ép buộc bọn họ tham ô… Điều họ tham lam đều là sương máu mồ hôi nước mắt của bách tính.”
“Ta biết, ta biết.” Phó Khánh Niên nói: “Nhưng phu nhân của ta đã chết. Ta nghe Minh Nhiễm nói, tân phu nhân của ngươi cùng ngươi tình thâm ý trọng. Nếu là ngươi thì sao, Tiêu Bạch, nếu phu nhân của ngươi bị người khác hại chết, dù ngươi biết họ vô tình, họ làm việc chính nghĩa, ngươi lẽ nào sẽ tha thứ cho họ?”
Châu Đàn không trả lời.
“Ta vốn muốn gả Minh Nhiễm cho ngươi, sau lại đưa nó vào cung, không chỉ vì quyền thế, mà còn vì… Ta biết, ta đã hại chết Cố tướng, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày hôm nay.” Phó Khánh Niên đặt quân cờ xuống, râu khẽ động, cười rất thản nhiên. “Nó ở trong cung dù sao cũng có thể giữ lại một mạng… Cả đời ta chỉ có duy nhất một đứa con gái này, sau khi phu nhân mất, ta chưa từng đi bước nữa. Giờ đây, ta cũng có thể đi gặp bà ấy rồi. Chỉ là ta sống không tốt, lại đã già rồi, bụi phủ đầy mặt, tóc mai như sương, cây cao trong phủ xanh tốt như lọng che, bà ấy chắc không nhận ra ta nữa.”
Châu Đàn có chút mơ màng tiếp tục hạ cờ, đặt sai vị trí, bị đối phương ăn mất một mảng.
“Ta biết lão sư ngươi là người tốt, là thánh nhân, ta cũng biết những việc ta đã làm mấy năm nay không thể lọt tai, sớm muộn cũng sẽ rơi vào kết cục này.” Phó Khánh Niên cười dài một tiếng: “Chỉ là nhân sinh như một ván cờ, đặt quân rồi không hối hận, ta đã quyết định đối đầu với ông ta, tất yếu phải từ bỏ một vài thứ.”
“Ngươi biết không, ngày đó ông ta rời kinh, đích thân ta dẫn người đi đuổi. Ngay bên bờ Thanh Khê, ông ta hỏi ta, năm xưa chúng ta cùng ở trong triều làm quan, trẻ tuổi khí thịnh, ôm đầy hoài bão, muốn thay đổi thiên hạ này, lời còn văng vẳng bên tai, ta vì sao lại thay đổi? Ta nói, những giấc mộng hư vô này làm sao có thể sánh bằng một nụ cười của người bên cạnh? Phu nhân đoản mệnh của ta bao năm không chịu bước vào giấc mộng của ta, ngươi dù là thánh nhân của thiên hạ, cũng là kẻ thù của ta. Hôm nay ngươi nhảy xuống sông Thanh Khê, đối với ta mà nói cũng là dòng nước xanh biếc làm vấy bẩn ngươi, ngươi làm vấy bẩn dòng nước xanh biếc.”
Châu Đàn th* d*c, giơ tay lật đổ bàn cờ như Phó Khánh Niên ngày trước. Phó Khánh Niên cười ha hả, cho đến khi Châu Đàn bước ra khỏi hành lang chiếu ngục, vẫn còn nghe thấy tiếng cười vẹo vọ của ông ta: “Tiểu Châu đại nhân, ngươi ngàn vạn lần đừng gặp phải chuyện như ta năm xưa!”
Cao Tắc đứng chờ chàng ở cổng chiếu ngục, vẻ mặt phức tạp. Ông không nghe thấy hai người đã trò chuyện điều gì, chỉ cảm khái một câu: “Phó tướng ngày trước cũng từng là một người tốt.”
Châu Đàn cùng ông lặng lẽ bước ra ngoài. Mặt trời lặn, sắc trời hồng rực. Thị vệ bưng rượu độc lướt qua bên cạnh chàng.
“Bệ hạ giáng chức ngươi đi Nhược Châu, rốt cuộc cũng là nhân từ, muốn ngươi ở lại Biện Đô thêm một đoạn thời gian rồi mới đi.” Cao Tắc thở dài: “Phu nhân của ngươi cùng Vân Nguyệt có chút giao tình, trước khi đi cũng nên đến phủ ta tọa đàm đôi chút.”
Châu Đàn đáp lời, rồi nói: “Hôm đó ta ở Trâm Kim Quán đã bảo phu nhân hỏi Chấp chính một câu. Câu trả lời của Chấp chính là trung quân cao hơn yêu bản thân mình…”
“Khi Thế Diễm sáu tuổi, Hoàng hậu không được sủng ái, kéo theo cả hắn cũng sống không mấy tốt đẹp.” Cao Tắc lắc đầu than thở. “Hắn là đứa trẻ ta tận mắt nhìn mà lớn lên, dù phận tôn quý là Trữ quân, nhưng ta hiểu tâm tư của hắn. Bệ hạ không có con cái nào xuất sắc khác, Thái tử kế vị là hợp lẽ trời. Lần trước ta đã muốn hỏi Tiêu Bạch, vì sao lại không tin Thái tử đến vậy?”
“Chấp chính luôn nghĩ đến tình nghĩa cũ, nào hay lòng người sẽ đổi thay.” Châu Đàn không nhìn ông, đáp: “Thôi, ta giờ đây nói nhiều cũng vô ích. Chấp chính sau này hành sự cần phải suy xét cho chính mình nhiều hơn, đừng quá tin tưởng Thái tử… Ngài cùng lão sư của ta có giao hảo, nếu có một ngày cần giúp đỡ, Tiêu Bạch dù thân ở Nhược Châu cũng sẽ tận lực.”
Cao Tắc đáp lời, nhưng vẻ mặt hờ hững, hiển nhiên không để lời chàng nói vào lòng.
Hai người chắp tay cáo biệt trước cổng Đông Môn. Châu Đàn đi được vài bước, lại quay đầu nói thêm một câu: “Chấp chính khi rảnh rỗi, xin hãy điều tra lại án cũ họ Tô.”
Lần này vẻ mặt Cao Tắc cuối cùng cũng trở nên ngưng trọng hơn. Châu Đàn không nhìn ông nữa, chàng lên xe ngựa, được Khúc Du nhét vào tay một cái lò sưởi tay.
Xe ngựa của chàng và Cao Tắc rẽ lối ở Đông Môn.
“Chàng ra nhanh quá.” Khúc Du nói: “Ta còn tưởng chàng phải chơi cờ với Phó tướng thêm vài ván, đang định chợp mắt.”
Châu Đàn lắc đầu: “Ta và ông ta nhìn nhau khó nói nên lời.”
Xe ngựa rung lắc một lúc, mặt trời cũng nhanh chóng khuất bóng. Khi đi đến trước cổng Khúc phủ, trời đã tối sầm. Khúc Du gọi tên chạy vặt đi vào báo tin, có chút âu sầu nói: “Không biết phụ thân có bằng lòng gặp chàng không.”
Không ngờ tên chạy vặt quay về rất nhanh, chỉ một lát sau đã khẽ giọng mời hai người đi vào chính đường từ cửa sau.
Khúc Thừa và Doãn Tương Như cùng ngồi trước ánh nến trong chính thất, hai bên là Khúc Hướng Văn và hai muội muội. Khúc Du vừa bước vào, chưa nói một lời nào đã quỳ xuống hành lễ: “Phụ thân, mẫu thân, con gái bất hiếu.”
Doãn Tương Như khẽ phe phẩy khăn tay, còn Khúc Thừa thì cau mày ủ rũ: “Xưa nay phu quân lưu đày, không liên lụy thân quyến, nữ tử có thể ở lại hậu trạch chăm lo phụng dưỡng bà mẫu, dù không được thì cũng có thể về nhà tận hiếu, con có biết không?”
Khúc Du cứng cổ nói: “Con gái biết.”
Khúc Thừa đập bàn: “Vậy mà con vẫn muốn đi?”
Khúc Du nhỏ giọng đáp: “Muốn.”
Thế là Khúc Thừa lại thở ngắn than dài và tiếp tục đập bàn. Doãn Tương Như giơ tay muốn đỡ Khúc Du dậy, không ngờ Châu Đàn lại đột ngột quỳ xuống bên cạnh Khúc Du, hành đại lễ đoan chính với hai trưởng bối.
“Ngày thành hôn, con còn đang bệnh liệt giường, lễ tiết không chu toàn. Hôm nay, con xin được dâng trà cao đường với hai vị.”
Trong chính thất không có nô bộc. Khúc Du nghe vậy, vội vàng muốn bước tới rót trà cho chàng, nhưng lại bị Khúc Gia Hy bên cạnh ấn xuống, nháy mắt bảo nàng ở yên. Khúc Gia Ngọc ở bên kia nhanh tay lẹ mắt rót trà xong, đưa đến bên tay Châu Đàn.
Doãn Tương Như là người nhận trà của chàng trước, cảm thấy sống mũi mình cay xè, nói: “Tốt, tốt, cô gia đã như vậy, nhất định có thể chăm sóc tốt cho A Liên…”
Khúc Thừa ngồi trên ghế với vẻ mặt tối sầm, nhìn Châu Đàn cung kính cúi đầu nâng chén trà. Trà hơi nóng, hơi khói trắng bốc lên, nhưng Châu Đàn bưng chén rất vững, ngay cả ngón tay cũng không hề run.
Cuối cùng ông cũng không nhịn được, thở dài nhận lấy chén trà, mặt nghiêm nghị dạy dỗ: “Nhược Châu không phải chốn khổ lạnh như Lĩnh Nam, nếu thực sự phải đi, cứ coi như là đi mở mang tầm mắt…”
Khúc Du rùng mình, kéo Châu Đàn vội vàng dập đầu tạ ơn: “Hôm nay coi như đã bù đắp lễ bái cao đường. Phụ thân, mẫu thân, từ nay con gái và con rể không thể tận hiếu, kính mong hai người giữ gìn thân thể.”
Nhưng bọn họ sẽ quay về thôi.
Khúc Thừa hừ lạnh một tiếng.
Khúc Du biết, từ khi ông nhận chén trà kia, tức là không còn để bụng chuyện trước đây nữa. Chuyện triều đình lần này Khúc Thừa ít nhiều cũng biết một vài điều.
Mắt thấy Khúc Du cam tâm tình nguyện đánh trống Đăng Văn cáo trạng, Châu Đàn lại cung kính như thế, hẳn là hai người cầm sắt hòa hợp, cũng không cần phải trách cứ thêm nữa.
Hai người ở lại đến canh khuya mới rời đi. Khúc Hướng Văn thút thít nói năm sau sẽ tham gia khoa cử. Châu Đàn nghe vậy liền tặng cậu một miếng ngọc bội, bảo nếu có điều khó khăn thì tìm tiểu Tô đại nhân nhờ giúp đỡ. Chàng còn chỉ điểm cho Khúc Hướng Văn vài trung thần đang được trọng dụng trong triều đình, khiến Khúc Hướng Văn mắt sáng rực.
Khúc Gia Hy và Khúc Gia Ngọc thì nhận được rất nhiều tiền bạc và trang sức từ chàng. Trước khi tới, Châu Đàn đã âm thầm đưa cho Khúc Du giữ, dặn nàng dùng để thêm của hồi môn cho hai muội muội.
Lúc hai người bước ra, đường phố đã không còn bóng người, ngay cả nơi xa cũng chỉ còn Phàn Lâu sót lại chút ánh sáng. Thấy tình cảnh như vậy, hai người không đi xe ngựa. Châu Đàn thấy trên mặt Khúc Du nở nụ cười rạng rỡ, không khỏi hỏi: “Nàng vui lắm sao?”
“Đương nhiên rồi, phụ thân cuối cùng đã chấp nhận chàng là người nhà rồi, ta sao có thể không vui chứ?” Khúc Du lay lay cánh tay chàng. “Thân quyến nhà chàng không nhiều, nay lại sắp rời kinh. Có Chấp chính và tiểu Tô đại nhân ở đó, Thái tử e rằng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ, cuối cùng cũng không cần phải cố ý xa lánh ai nữa. Chẳng lẽ chàng không muốn người nhà biết chàng hiện tại đang sống rất hạnh phúc sao?”
Trên mặt Châu Đàn ngẩn người một thoáng, dường như chưa tiêu hóa được ý nghĩa của chữ ‘nhà’ và ‘người nhà’ trong lời nàng.
Khúc Du lè lưỡi với chàng: “Sao vậy, bị cảm động rồi à?”
Châu Đàn lại chầm chậm đáp: “Không phải.”
“Nghe nàng nói những lời như vậy ta mới cảm nhận được giờ đây nàng thật sự đang ở bên cạnh ta. Nàng có biết không, trước đây ta luôn cảm thấy ta cách xa nàng lắm.”
Khúc Du sững sờ hỏi: “Vì sao chàng lại nghĩ như vậy?”
Châu Đàn ngẩng đầu, đồng tử phản chiếu ánh đèn xa xa của Phàn Lâu.
“Chúng ta lên lầu đi!” Chàng đột nhiên nói.
Thế là hai người trèo l*n đ*nh lâu.
Phàn Lâu là tòa lầu cao nhất trong Biện Đô, có đến chín tầng. Lên đó tức là đứng trên đỉnh của hồng trần mười trượng. Cúi đầu là nhân gian ồn ã, ngẩng đầu là ánh trăng sắc lạnh.
Khúc Du th* d*c vì leo lầu. Cuối thu mà nàng đổ mồ hôi đầy đầu, không ngừng quạt chiếc quạt tròn trong tay. Nàng đang tựa vào lan can nhìn xuống thì nghe Châu Đàn lên tiếng hỏi: “Trước khi gả cho ta, ước nguyện cả đời của nàng là gì?”
Nàng ngây người một chút, rồi đáp: “Lúc đó ta… không có ước nguyện gì.”
“Thật sao?”
Châu Đàn không xác nhận cũng không phủ định mà dời ánh mắt đi, cười một tiếng.
“Nàng có biết lần đầu tiên ta dẫn nàng đến Phàn Lâu, ta đã nghĩ gì không?”
“Biện Đô này người người qua lại tấp nập, ồn ào phồn thịnh. Nàng đứng trên Phàn Lâu cao cao, cúi đầu nhìn xuống, dù hào hứng nhưng trong mắt lại không thấy phản chiếu một bóng người nào.”
Tay Khúc Du đang cầm quạt khẽ sựng lại.
“Lúc đó ta đã cảm thấy rằng ta cách rất xa nàng.” Châu Đàn vẫn tiếp tục nói: “Thật kỳ lạ, nàng thân ở trong đó, nhưng lại tựa như một người ngoài cuộc, không coi trọng bất kỳ ai, kể cả ta, nhưng vẫn luôn không nén nổi sự đồng cảm với bọn ta.”
“Lần trước ở núi Kinh Hoa, trước đống mộ bia ấy, nàng hỏi gì, ta đáp nấy, không hề nói thêm một câu, bởi vì lúc đó ta đã có một cảm giác rõ ràng— Nàng không thuộc về nơi này, nàng thuộc về một thế giới tự do, thanh thoát, siêu thoát vượt lên trên mọi thứ, nơi có thể dung nạp lý tưởng của nàng, và có cả người cùng chí hướng với nàng. Nàng nhìn ta tuy có kính phục, nhưng nhiều hơn cả lại là một sự thương cảm như từ trên cao nhìn xuống.”
Mây đen che khuất mặt trăng. Khúc Du tựa vào lan can nhìn Châu Đàn, đối phương cũng nhìn nàng chăm chú bằng ánh mắt không hề né tránh. Gió lướt qua gò má của chàng, rồi lại lướt qua nàng.
Trong sự đối diện tĩnh lặng và thẳng thắn này, nàng nảy sinh một cảm giác kỳ diệu.
Không phải là cảm nhận được sự tồn tại của chàng trong lịch sử, mà là cảm nhận được sự tồn tại của chính mình trong thời đại này.
“Đúng vậy!” Khúc Du đăm chiêu nhìn chàng, cảm thấy lúc này mình không thể nói dối: “Ta trước đây thuộc về một nơi như thế. Chàng ngưỡng mộ và hướng tới điều đó sao?”
Châu Đàn không đáp lời nàng. Hôm nay chàng vận một thân bạch y làm nổi bật dáng người gầy mảnh và vẻ lạnh lùng sắc bén.
“Nàng lấy thân phận nội mệnh phụ mà biện bạch nỗi oan cho kẻ mang thân phận thấp hèn, dùng sức lực nữ tử để đối kháng quyền quý, vì cứu ta mà không hề thương tiếc, không màng thanh danh, cũng chẳng ngại nguy hiểm. Phẫn nộ và nước mắt đều vì con người mà sinh ra… Ta có ngưỡng mộ nàng không? Có lẽ có. Nhưng ta không thể hướng tới, bởi vì ta ở nơi đây.”
Khúc Du im lặng trầm mặc hồi lâu, hỏi ngược lại đối phương: “Nếu ta nói với chàng, tất cả những gì chàng mong cầu đều là hoa trong gương, trăng dưới nước đối với thế giới rộng lớn, năm tháng trôi qua còn nhanh hơn cả bóng câu qua khe cửa, những việc chúng ta làm thậm chí không để lại một dấu vết, vậy thì chàng còn cảm thấy những gì mình kiên trì có ý nghĩa không?”
Châu Đàn nhìn sang, ánh mắt xuyên qua màn đêm mờ ảo.
“Ta ở nơi đây, chẳng lẽ nàng không ở nơi đây? Chẳng lẽ những người đáng để nàng rơi lệ, không ở nơi đây? Nàng đã đến chốn này, làm sao có thể mãi mãi đứng ngoài cuộc? Nàng cúi đầu nhìn những người Biện Đô này— Nếu tất cả những gì ta làm đều không có vết tích, họ lại càng như hạt bụi. Con người sống trên đời, lẽ nào là để truy cầu dấu tích sau khi chết? Điều chúng ta cần gìn giữ, chẳng phải chính là những người đang hiện diện trước mắt hay sao?”
Người được quan sát không chỉ là Châu Đàn.
Ngày bị buộc phải đến thế giới này, có lẽ còn sớm hơn, ngay từ khoảnh khắc mơ thấy Châu Đàn, nàng đã bị cuốn vào dòng chảy lịch sử, quan sát, khám phá và bị quan sát, bị khám phá lại.
Vì sao hôm nay nàng mới hiểu, nàng chưa bao giờ là người ngoài cuộc của lịch sử.
Châu Đàn khẽ cười: “Ánh mắt nàng giờ đây đã có ta, cũng có những người này. Ta nhìn nàng giờ đây đã khác biệt rất lớn so với trước. Nàng đã nhớ ra ước nguyện của mình chưa?”
“Ước nguyện của ta trước đây…” Khúc Du suy nghĩ hồi lâu, run rẩy trả lời. Đây dường như là lần đầu tiên nàng thành thật giao tiếp với người khác kể từ khi đến thế giới này. “Là một mối hoài nghi, có lẽ đối với thế giới rộng lớn, mối nghi vấn này không quan trọng, nhưng sứ mệnh của ta chính là làm sáng tỏ sự thật.”
Ngày đầu tiên nàng khai giảng nghiên cứu sinh, nhìn thấy trên kệ sách thư viện có đến bốn trăm chín mươi sáu quyển Dận Sử, một cảm giác sứ mệnh kỳ lạ bỗng nhiên dâng trào. Mọi sự khảo cứu phức tạp, hiệu chỉnh, tìm tòi đều là hành trình theo đuổi của một nhà sử học, khiến cho lịch sử ngày càng chân thực rõ ràng hơn.
Dù đôi khi nàng viết xong một bài luận văn vào đêm khuya cũng chợt nhận ra rằng nàng và thế giới trong trang sách ấy cách nhau rất xa nhau, có lẽ cả đời cũng không thể nhìn thấy trọn vẹn cái gọi là chân tướng.
Nhưng đường dài vạn dặm, còn phải tìm tòi.
Thế nên khi đến nơi đây, phản ứng đầu tiên của nàng không phải là sợ hãi, mà là sự phấn khích đã lấn át nỗi sợ. Giờ đây, nàng càng hiểu rõ rằng mình đang thực sự ở trong lịch sử, không chỉ có thể tái hiện lại sự thật của lịch sử, mà có lẽ còn có thể làm được điều gì đó cho nó.”
“Làm sáng tỏ sự thật, một sứ mệnh vô cùng vĩ đại.” Châu Đàn nói: “Nhưng dù thân ở trong đó, màn sương vẫn còn nhiều. Nàng đã nhìn thấy chân tướng chưa?”
Nàng không biết trước đây ta cách xa chân tướng đến mức nào, xa đến nỗi dù chuyện nhỏ nhặt này thôi cũng đủ để ta xúc động mãi không thôi.
Khúc Du trả lời: “Ta nhìn thấy chàng.”
Vì nhìn thấy chàng, sự theo đuổi của ta đã được gắn cho một ý nghĩa cao cả nhất.
Châu Đàn nở với nàng một nụ cười nhạt. Kể từ lúc họ gặp lại đầy hoang đường, Khúc Du chưa từng thấy chàng cười vui vẻ đến vậy. Nàng nhìn chằm chằm chàng, thấy trong đồng tử của đối phương phản chiếu hình ảnh của chính mình.
“Đó là ước nguyện của nàng trước đây, vậy bây giờ thì sao?”
“Bây giờ…”
Khúc Du cụp mắt, kéo chặt chiếc áo choàng cho chàng.
“Ta không biết, nhưng ngay lúc này đây, ta hy vọng sau này có thể mãi mãi cùng chàng bước chung trên một con đường.”
“Điều chàng cầu mong cũng chính là tâm nguyện của ta.”
Phó Minh Nhiễm không hề để tâm đến nàng, chỉ nhìn chằm chằm Châu Đàn, giận dữ cười lạnh: “Là ngươi ư?”
“Nương nương chớ nói lời hồ đồ.” Châu Đàn dùng ánh mắt có phần thương hại nhìn xuống nàng ta: “Bệ hạ đang bái tế tổ tiên, Quý phi nương nương tại đây mà cắt búi trâm chờ tội e rằng có điều bất kính với tiên nhân, chi bằng hãy sớm hồi cung.”
Phó Minh Nhiễm lộ ra nét mặt bi thương, nàng ta dập đầu thật mạnh, trên trán hiện lên một vết bầm rõ rệt: “Bệ hạ, phụ thân thần thiếp xưa nay vẫn luôn trung can nghĩa đảm, nhất định là bị kẻ gian hãm hại, xin người minh xét, xin người minh xét!”
Châu Đàn lắc đầu, nắm tay Khúc Du rời khỏi Nhiên Chúc Lâu. Khúc Du ngoái đầu nhìn lại, khẽ hỏi: “Bệ hạ sẽ xử trí Quý phi ra sao?”
“Sẽ không đoạt đi tính mạng nàng ta đâu.” Châu Đàn đáp một cách đơn giản: “Cho dù Phó tướng có bị định tội xử tử, Quý phi vẫn là sinh mẫu của cửu hoàng tử, nể mặt hoàng tử mà giữ lại cho nàng ta một mạng. Có điều, những mưu tính trước đây của nàng ta, e rằng đã chẳng còn trông mong gì được nữa…”
Chàng chưa nói dứt lời, bỗng như nhớ ra điều gì đó mà hỏi: “Hôm ấy nàng đến chỗ Quý phi, nàng ta có làm khó dễ nàng không?”
Khúc Du ôm lấy cánh tay chàng nói: “Chỉ là quỳ lâu thêm một chút, không đáng ngại đâu.”
Châu Đàn làm như không nghe thấy, chỉ hỏi: “Quỳ bao lâu?”
Khúc Du đáp: “À? Đại khái chừng khoảng hai nén hương, ta cũng không nhớ rõ nữa…”
Châu Đàn lạnh lùng quay đầu nhìn lại, miệng nói: “Bệ hạ dù bằng lòng tha mạng cho nàng ta, nhưng nếu nàng ta đủ khôn ngoan, hẳn sẽ hiểu… Thôi, chúng ta đi thôi.”
Khúc Du còn chưa kịp tiêu hóa ý tứ trong câu nói đó của chàng thì đã bị chàng kéo đi xa.
—
Ba ngày sau, Tam Ti cùng chủ thẩm quan đã cùng hoàng đế nghị án và định ra hình phạt.
Phó Khánh Niên ngoài việc bị tố cáo là cấu kết với Lưu thị cùng nhau vu oan Châu Đàn, g**t ch*t con của mệnh quan triều đình, còn bị Thái Anh điều tra ra chuyện liên quan đến vài án cũ tích tụ nhiều năm.
Không chỉ riêng vụ án rơi lầu, mà còn liên lụy đến nhiều người, không thể kể hết. Ngay cả Thái Anh sau khi biết rõ mọi chuyện cũng có phần kinh ngạc. Tuy nhiên, một số vụ án Châu Đàn đã từng điều tra khi còn ở Hình bộ đều có liên quan đến Phó Khánh Niên, ngược lại lại giúp ông bớt đi không ít công sức.
Đức Đế lòng từ bi, vẫn muốn ban cho Phó Khánh Niên một cái chết giữ thể diện, chỉ nói là tịch thu gia sản rồi ban rượu độc tự tận, tội không liên lụy đến thân quyến.
Đỗ Huy vì con trai hành sự xằng bậy, cộng thêm việc liên thủ với Phó Khánh Niên bày ra cục diện này, bị phán lưu đày tới Lĩnh Nam. Tuy nhiên, Khúc Du biết, vì ông ta đã liều chết cáo giác chuyện ở Chân Như Cung, Đức Đế e rằng sẽ không giữ lại tính mạng ông ta. Còn ông ta có nhận ra điều đó hay không, hoặc liệu có khéo léo dàn dựng được một vụ giả chết để thoát thân hay không, thì còn tùy vào vận mệnh của ông ta.
Hoàng đế quả thật đã tìm cho Châu Đàn một tội danh không lớn không nhỏ, nói rằng tuy chàng bị hãm hại, song ngày thường hành sự không đoan chính, lại còn dính líu đến Đông Cung đảng tranh, bị giáng chức tới Nhược Châu làm Thông phán. Tội danh này cũng là để cảnh cáo Thái tử, không nên nghĩ rằng Phó Khánh Niên chết rồi thì vạn sự đại cát.
Vụ án cuối cùng đã định đoạt.
Phó Khánh Niên thẫn thờ ngồi trong chiếu ngục, chợt nghe thấy có tiếng động phía sau.
Ông ta quay đầu nhìn lại, thấy Châu Đàn sai người khiêng vào một bàn cờ, bày ra trước mặt ông ta. Trên mặt chàng không có vẻ gì thừa thãi, không kiêu căng của kẻ chiến thắng, cũng không có vẻ thương hại, không khác gì so với hôm được ông ta mời đến phủ chơi cờ mấy ngày trước.
Thế là Phó Khánh Niên bật cười: “Tiêu Bạch, ngươi đến rồi.”
Châu Đàn đáp: “Ta đến để cùng ông hạ thêm một ván cờ.”
Lần này Châu Đàn cầm quân đen, ông ta cầm quân trắng. Hai người chơi cờ trong lòng yên tĩnh. Nước cờ của Châu Đàn so với lần trước hoàn toàn khác biệt, mỗi quân cờ đều cẩn trọng hơn nhiều. Phó Khánh Niên vừa hạ cờ vừa cười: “Ván cờ lần trước, quả nhiên là Tiêu Bạch cố ý làm vậy.”
Đến giữa ván, ông ta lại đột nhiên hỏi: “Ngươi có biết vì sao ta lại hận lão sư ngươi đến vậy không?”
Châu Đàn đặt quân cờ xuống rất mạnh, hơi thở có phần dồn dập, nhưng không nói lời nào.
“Ta biết ngươi đến là muốn nghe điều này.” Phó Khánh Niên cười nhạt, thong thả tiếp tục suy ngẫm nên đặt quân cờ ở đâu, vừa lơ đãng cảm thán: “Lúc lão sư ngươi lên nhậm chức Lại bộ thượng thư là năm Bình Khê thứ nhất… Nói ra thì ngươi có biết vì sao tiên đế lại đổi niên hiệu thành Bình Khê không? Năm đó sông Hoàng Hà xảy ra đại hồng thủy, chết không ít người, ta và lão sư ngươi vừa mới làm quan không lâu…”
Châu Đàn “ừm” một tiếng: “Ta biết.”
“Ừm, là lão sư ngươi tu sửa đê điều, bình định được nạn lụt sông Hoàng Hà, ông ta cũng vì thế mà được thăng quan tiến chức, thăng tiến nhanh hơn ta và Cao Tắc nhiều.” Phó Khánh Niên xoa xoa quân cờ trong tay. “Lão sư ngươi là một người ngay thẳng, khi tu sửa đê điều đã vạch trần ra án tham ô của Lại bộ. Ông ta không chút nương tình, dâng sớ xin pháp biện. Tiên đế không dung chứa hạt cát nào trong mắt, có rất nhiều quan chức trọng yếu đã bị tịch thu gia sản trong năm đó, cũng giống như ta ngày hôm nay.”
Tay Châu Đàn khẽ dừng lại, không biết đang nghĩ đến chuyện gì.
“Ta cưới thế sớm hơn cả Cố tướng và Cao Tắc, phu nhân là con gái của ân sư.” Phó Khánh Niên không nhìn chàng, chỉ tiếp tục nói: “Ân sư bị vụ án tham ô này liên lụy, ngoài phu nhân của ta ra, cả nhà đều bị lưu đày. Sau nạn lụt lại có đại dịch, dù ta đã cố gắng chăm sóc hết sức, họ cũng đều chết trên đường tới nơi lưu đày… Phu nhân lúc đó vừa sinh ra Minh Nhiễm, cơ thể còn yếu ớt, ta giấu giếm rất lâu nhưng cũng không giấu được. Bà không muốn làm khó ta, rất ít khi chủ động nhắc đến chuyện này, nhưng thân thể không được bồi dưỡng tốt, sau đó lại ưu tư buồn phiền nên đã đã sớm qua đời.”
Tay Châu Đàn run lên một cái, khẽ khàng đáp: “Không phải lão sư ta ép buộc bọn họ tham ô… Điều họ tham lam đều là sương máu mồ hôi nước mắt của bách tính.”
“Ta biết, ta biết.” Phó Khánh Niên nói: “Nhưng phu nhân của ta đã chết. Ta nghe Minh Nhiễm nói, tân phu nhân của ngươi cùng ngươi tình thâm ý trọng. Nếu là ngươi thì sao, Tiêu Bạch, nếu phu nhân của ngươi bị người khác hại chết, dù ngươi biết họ vô tình, họ làm việc chính nghĩa, ngươi lẽ nào sẽ tha thứ cho họ?”
Châu Đàn không trả lời.
“Ta vốn muốn gả Minh Nhiễm cho ngươi, sau lại đưa nó vào cung, không chỉ vì quyền thế, mà còn vì… Ta biết, ta đã hại chết Cố tướng, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày hôm nay.” Phó Khánh Niên đặt quân cờ xuống, râu khẽ động, cười rất thản nhiên. “Nó ở trong cung dù sao cũng có thể giữ lại một mạng… Cả đời ta chỉ có duy nhất một đứa con gái này, sau khi phu nhân mất, ta chưa từng đi bước nữa. Giờ đây, ta cũng có thể đi gặp bà ấy rồi. Chỉ là ta sống không tốt, lại đã già rồi, bụi phủ đầy mặt, tóc mai như sương, cây cao trong phủ xanh tốt như lọng che, bà ấy chắc không nhận ra ta nữa.”
Châu Đàn có chút mơ màng tiếp tục hạ cờ, đặt sai vị trí, bị đối phương ăn mất một mảng.
“Ta biết lão sư ngươi là người tốt, là thánh nhân, ta cũng biết những việc ta đã làm mấy năm nay không thể lọt tai, sớm muộn cũng sẽ rơi vào kết cục này.” Phó Khánh Niên cười dài một tiếng: “Chỉ là nhân sinh như một ván cờ, đặt quân rồi không hối hận, ta đã quyết định đối đầu với ông ta, tất yếu phải từ bỏ một vài thứ.”
“Ngươi biết không, ngày đó ông ta rời kinh, đích thân ta dẫn người đi đuổi. Ngay bên bờ Thanh Khê, ông ta hỏi ta, năm xưa chúng ta cùng ở trong triều làm quan, trẻ tuổi khí thịnh, ôm đầy hoài bão, muốn thay đổi thiên hạ này, lời còn văng vẳng bên tai, ta vì sao lại thay đổi? Ta nói, những giấc mộng hư vô này làm sao có thể sánh bằng một nụ cười của người bên cạnh? Phu nhân đoản mệnh của ta bao năm không chịu bước vào giấc mộng của ta, ngươi dù là thánh nhân của thiên hạ, cũng là kẻ thù của ta. Hôm nay ngươi nhảy xuống sông Thanh Khê, đối với ta mà nói cũng là dòng nước xanh biếc làm vấy bẩn ngươi, ngươi làm vấy bẩn dòng nước xanh biếc.”
Châu Đàn th* d*c, giơ tay lật đổ bàn cờ như Phó Khánh Niên ngày trước. Phó Khánh Niên cười ha hả, cho đến khi Châu Đàn bước ra khỏi hành lang chiếu ngục, vẫn còn nghe thấy tiếng cười vẹo vọ của ông ta: “Tiểu Châu đại nhân, ngươi ngàn vạn lần đừng gặp phải chuyện như ta năm xưa!”
Cao Tắc đứng chờ chàng ở cổng chiếu ngục, vẻ mặt phức tạp. Ông không nghe thấy hai người đã trò chuyện điều gì, chỉ cảm khái một câu: “Phó tướng ngày trước cũng từng là một người tốt.”
Châu Đàn cùng ông lặng lẽ bước ra ngoài. Mặt trời lặn, sắc trời hồng rực. Thị vệ bưng rượu độc lướt qua bên cạnh chàng.
“Bệ hạ giáng chức ngươi đi Nhược Châu, rốt cuộc cũng là nhân từ, muốn ngươi ở lại Biện Đô thêm một đoạn thời gian rồi mới đi.” Cao Tắc thở dài: “Phu nhân của ngươi cùng Vân Nguyệt có chút giao tình, trước khi đi cũng nên đến phủ ta tọa đàm đôi chút.”
Châu Đàn đáp lời, rồi nói: “Hôm đó ta ở Trâm Kim Quán đã bảo phu nhân hỏi Chấp chính một câu. Câu trả lời của Chấp chính là trung quân cao hơn yêu bản thân mình…”
“Khi Thế Diễm sáu tuổi, Hoàng hậu không được sủng ái, kéo theo cả hắn cũng sống không mấy tốt đẹp.” Cao Tắc lắc đầu than thở. “Hắn là đứa trẻ ta tận mắt nhìn mà lớn lên, dù phận tôn quý là Trữ quân, nhưng ta hiểu tâm tư của hắn. Bệ hạ không có con cái nào xuất sắc khác, Thái tử kế vị là hợp lẽ trời. Lần trước ta đã muốn hỏi Tiêu Bạch, vì sao lại không tin Thái tử đến vậy?”
“Chấp chính luôn nghĩ đến tình nghĩa cũ, nào hay lòng người sẽ đổi thay.” Châu Đàn không nhìn ông, đáp: “Thôi, ta giờ đây nói nhiều cũng vô ích. Chấp chính sau này hành sự cần phải suy xét cho chính mình nhiều hơn, đừng quá tin tưởng Thái tử… Ngài cùng lão sư của ta có giao hảo, nếu có một ngày cần giúp đỡ, Tiêu Bạch dù thân ở Nhược Châu cũng sẽ tận lực.”
Cao Tắc đáp lời, nhưng vẻ mặt hờ hững, hiển nhiên không để lời chàng nói vào lòng.
Hai người chắp tay cáo biệt trước cổng Đông Môn. Châu Đàn đi được vài bước, lại quay đầu nói thêm một câu: “Chấp chính khi rảnh rỗi, xin hãy điều tra lại án cũ họ Tô.”
Lần này vẻ mặt Cao Tắc cuối cùng cũng trở nên ngưng trọng hơn. Châu Đàn không nhìn ông nữa, chàng lên xe ngựa, được Khúc Du nhét vào tay một cái lò sưởi tay.
Xe ngựa của chàng và Cao Tắc rẽ lối ở Đông Môn.
“Chàng ra nhanh quá.” Khúc Du nói: “Ta còn tưởng chàng phải chơi cờ với Phó tướng thêm vài ván, đang định chợp mắt.”
Châu Đàn lắc đầu: “Ta và ông ta nhìn nhau khó nói nên lời.”
Xe ngựa rung lắc một lúc, mặt trời cũng nhanh chóng khuất bóng. Khi đi đến trước cổng Khúc phủ, trời đã tối sầm. Khúc Du gọi tên chạy vặt đi vào báo tin, có chút âu sầu nói: “Không biết phụ thân có bằng lòng gặp chàng không.”
Không ngờ tên chạy vặt quay về rất nhanh, chỉ một lát sau đã khẽ giọng mời hai người đi vào chính đường từ cửa sau.
Khúc Thừa và Doãn Tương Như cùng ngồi trước ánh nến trong chính thất, hai bên là Khúc Hướng Văn và hai muội muội. Khúc Du vừa bước vào, chưa nói một lời nào đã quỳ xuống hành lễ: “Phụ thân, mẫu thân, con gái bất hiếu.”
Doãn Tương Như khẽ phe phẩy khăn tay, còn Khúc Thừa thì cau mày ủ rũ: “Xưa nay phu quân lưu đày, không liên lụy thân quyến, nữ tử có thể ở lại hậu trạch chăm lo phụng dưỡng bà mẫu, dù không được thì cũng có thể về nhà tận hiếu, con có biết không?”
Khúc Du cứng cổ nói: “Con gái biết.”
Khúc Thừa đập bàn: “Vậy mà con vẫn muốn đi?”
Khúc Du nhỏ giọng đáp: “Muốn.”
Thế là Khúc Thừa lại thở ngắn than dài và tiếp tục đập bàn. Doãn Tương Như giơ tay muốn đỡ Khúc Du dậy, không ngờ Châu Đàn lại đột ngột quỳ xuống bên cạnh Khúc Du, hành đại lễ đoan chính với hai trưởng bối.
“Ngày thành hôn, con còn đang bệnh liệt giường, lễ tiết không chu toàn. Hôm nay, con xin được dâng trà cao đường với hai vị.”
Trong chính thất không có nô bộc. Khúc Du nghe vậy, vội vàng muốn bước tới rót trà cho chàng, nhưng lại bị Khúc Gia Hy bên cạnh ấn xuống, nháy mắt bảo nàng ở yên. Khúc Gia Ngọc ở bên kia nhanh tay lẹ mắt rót trà xong, đưa đến bên tay Châu Đàn.
Doãn Tương Như là người nhận trà của chàng trước, cảm thấy sống mũi mình cay xè, nói: “Tốt, tốt, cô gia đã như vậy, nhất định có thể chăm sóc tốt cho A Liên…”
Khúc Thừa ngồi trên ghế với vẻ mặt tối sầm, nhìn Châu Đàn cung kính cúi đầu nâng chén trà. Trà hơi nóng, hơi khói trắng bốc lên, nhưng Châu Đàn bưng chén rất vững, ngay cả ngón tay cũng không hề run.
Cuối cùng ông cũng không nhịn được, thở dài nhận lấy chén trà, mặt nghiêm nghị dạy dỗ: “Nhược Châu không phải chốn khổ lạnh như Lĩnh Nam, nếu thực sự phải đi, cứ coi như là đi mở mang tầm mắt…”
Khúc Du rùng mình, kéo Châu Đàn vội vàng dập đầu tạ ơn: “Hôm nay coi như đã bù đắp lễ bái cao đường. Phụ thân, mẫu thân, từ nay con gái và con rể không thể tận hiếu, kính mong hai người giữ gìn thân thể.”
Nhưng bọn họ sẽ quay về thôi.
Khúc Thừa hừ lạnh một tiếng.
Khúc Du biết, từ khi ông nhận chén trà kia, tức là không còn để bụng chuyện trước đây nữa. Chuyện triều đình lần này Khúc Thừa ít nhiều cũng biết một vài điều.
Mắt thấy Khúc Du cam tâm tình nguyện đánh trống Đăng Văn cáo trạng, Châu Đàn lại cung kính như thế, hẳn là hai người cầm sắt hòa hợp, cũng không cần phải trách cứ thêm nữa.
Hai người ở lại đến canh khuya mới rời đi. Khúc Hướng Văn thút thít nói năm sau sẽ tham gia khoa cử. Châu Đàn nghe vậy liền tặng cậu một miếng ngọc bội, bảo nếu có điều khó khăn thì tìm tiểu Tô đại nhân nhờ giúp đỡ. Chàng còn chỉ điểm cho Khúc Hướng Văn vài trung thần đang được trọng dụng trong triều đình, khiến Khúc Hướng Văn mắt sáng rực.
Khúc Gia Hy và Khúc Gia Ngọc thì nhận được rất nhiều tiền bạc và trang sức từ chàng. Trước khi tới, Châu Đàn đã âm thầm đưa cho Khúc Du giữ, dặn nàng dùng để thêm của hồi môn cho hai muội muội.
Lúc hai người bước ra, đường phố đã không còn bóng người, ngay cả nơi xa cũng chỉ còn Phàn Lâu sót lại chút ánh sáng. Thấy tình cảnh như vậy, hai người không đi xe ngựa. Châu Đàn thấy trên mặt Khúc Du nở nụ cười rạng rỡ, không khỏi hỏi: “Nàng vui lắm sao?”
“Đương nhiên rồi, phụ thân cuối cùng đã chấp nhận chàng là người nhà rồi, ta sao có thể không vui chứ?” Khúc Du lay lay cánh tay chàng. “Thân quyến nhà chàng không nhiều, nay lại sắp rời kinh. Có Chấp chính và tiểu Tô đại nhân ở đó, Thái tử e rằng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ, cuối cùng cũng không cần phải cố ý xa lánh ai nữa. Chẳng lẽ chàng không muốn người nhà biết chàng hiện tại đang sống rất hạnh phúc sao?”
Trên mặt Châu Đàn ngẩn người một thoáng, dường như chưa tiêu hóa được ý nghĩa của chữ ‘nhà’ và ‘người nhà’ trong lời nàng.
Khúc Du lè lưỡi với chàng: “Sao vậy, bị cảm động rồi à?”
Châu Đàn lại chầm chậm đáp: “Không phải.”
“Nghe nàng nói những lời như vậy ta mới cảm nhận được giờ đây nàng thật sự đang ở bên cạnh ta. Nàng có biết không, trước đây ta luôn cảm thấy ta cách xa nàng lắm.”
Khúc Du sững sờ hỏi: “Vì sao chàng lại nghĩ như vậy?”
Châu Đàn ngẩng đầu, đồng tử phản chiếu ánh đèn xa xa của Phàn Lâu.
“Chúng ta lên lầu đi!” Chàng đột nhiên nói.
Thế là hai người trèo l*n đ*nh lâu.
Phàn Lâu là tòa lầu cao nhất trong Biện Đô, có đến chín tầng. Lên đó tức là đứng trên đỉnh của hồng trần mười trượng. Cúi đầu là nhân gian ồn ã, ngẩng đầu là ánh trăng sắc lạnh.
Khúc Du th* d*c vì leo lầu. Cuối thu mà nàng đổ mồ hôi đầy đầu, không ngừng quạt chiếc quạt tròn trong tay. Nàng đang tựa vào lan can nhìn xuống thì nghe Châu Đàn lên tiếng hỏi: “Trước khi gả cho ta, ước nguyện cả đời của nàng là gì?”
Nàng ngây người một chút, rồi đáp: “Lúc đó ta… không có ước nguyện gì.”
“Thật sao?”
Châu Đàn không xác nhận cũng không phủ định mà dời ánh mắt đi, cười một tiếng.
“Nàng có biết lần đầu tiên ta dẫn nàng đến Phàn Lâu, ta đã nghĩ gì không?”
“Biện Đô này người người qua lại tấp nập, ồn ào phồn thịnh. Nàng đứng trên Phàn Lâu cao cao, cúi đầu nhìn xuống, dù hào hứng nhưng trong mắt lại không thấy phản chiếu một bóng người nào.”
Tay Khúc Du đang cầm quạt khẽ sựng lại.
“Lúc đó ta đã cảm thấy rằng ta cách rất xa nàng.” Châu Đàn vẫn tiếp tục nói: “Thật kỳ lạ, nàng thân ở trong đó, nhưng lại tựa như một người ngoài cuộc, không coi trọng bất kỳ ai, kể cả ta, nhưng vẫn luôn không nén nổi sự đồng cảm với bọn ta.”
“Lần trước ở núi Kinh Hoa, trước đống mộ bia ấy, nàng hỏi gì, ta đáp nấy, không hề nói thêm một câu, bởi vì lúc đó ta đã có một cảm giác rõ ràng— Nàng không thuộc về nơi này, nàng thuộc về một thế giới tự do, thanh thoát, siêu thoát vượt lên trên mọi thứ, nơi có thể dung nạp lý tưởng của nàng, và có cả người cùng chí hướng với nàng. Nàng nhìn ta tuy có kính phục, nhưng nhiều hơn cả lại là một sự thương cảm như từ trên cao nhìn xuống.”
Mây đen che khuất mặt trăng. Khúc Du tựa vào lan can nhìn Châu Đàn, đối phương cũng nhìn nàng chăm chú bằng ánh mắt không hề né tránh. Gió lướt qua gò má của chàng, rồi lại lướt qua nàng.
Trong sự đối diện tĩnh lặng và thẳng thắn này, nàng nảy sinh một cảm giác kỳ diệu.
Không phải là cảm nhận được sự tồn tại của chàng trong lịch sử, mà là cảm nhận được sự tồn tại của chính mình trong thời đại này.
“Đúng vậy!” Khúc Du đăm chiêu nhìn chàng, cảm thấy lúc này mình không thể nói dối: “Ta trước đây thuộc về một nơi như thế. Chàng ngưỡng mộ và hướng tới điều đó sao?”
Châu Đàn không đáp lời nàng. Hôm nay chàng vận một thân bạch y làm nổi bật dáng người gầy mảnh và vẻ lạnh lùng sắc bén.
“Nàng lấy thân phận nội mệnh phụ mà biện bạch nỗi oan cho kẻ mang thân phận thấp hèn, dùng sức lực nữ tử để đối kháng quyền quý, vì cứu ta mà không hề thương tiếc, không màng thanh danh, cũng chẳng ngại nguy hiểm. Phẫn nộ và nước mắt đều vì con người mà sinh ra… Ta có ngưỡng mộ nàng không? Có lẽ có. Nhưng ta không thể hướng tới, bởi vì ta ở nơi đây.”
Khúc Du im lặng trầm mặc hồi lâu, hỏi ngược lại đối phương: “Nếu ta nói với chàng, tất cả những gì chàng mong cầu đều là hoa trong gương, trăng dưới nước đối với thế giới rộng lớn, năm tháng trôi qua còn nhanh hơn cả bóng câu qua khe cửa, những việc chúng ta làm thậm chí không để lại một dấu vết, vậy thì chàng còn cảm thấy những gì mình kiên trì có ý nghĩa không?”
Châu Đàn nhìn sang, ánh mắt xuyên qua màn đêm mờ ảo.
“Ta ở nơi đây, chẳng lẽ nàng không ở nơi đây? Chẳng lẽ những người đáng để nàng rơi lệ, không ở nơi đây? Nàng đã đến chốn này, làm sao có thể mãi mãi đứng ngoài cuộc? Nàng cúi đầu nhìn những người Biện Đô này— Nếu tất cả những gì ta làm đều không có vết tích, họ lại càng như hạt bụi. Con người sống trên đời, lẽ nào là để truy cầu dấu tích sau khi chết? Điều chúng ta cần gìn giữ, chẳng phải chính là những người đang hiện diện trước mắt hay sao?”
Người được quan sát không chỉ là Châu Đàn.
Ngày bị buộc phải đến thế giới này, có lẽ còn sớm hơn, ngay từ khoảnh khắc mơ thấy Châu Đàn, nàng đã bị cuốn vào dòng chảy lịch sử, quan sát, khám phá và bị quan sát, bị khám phá lại.
Vì sao hôm nay nàng mới hiểu, nàng chưa bao giờ là người ngoài cuộc của lịch sử.
Châu Đàn khẽ cười: “Ánh mắt nàng giờ đây đã có ta, cũng có những người này. Ta nhìn nàng giờ đây đã khác biệt rất lớn so với trước. Nàng đã nhớ ra ước nguyện của mình chưa?”
“Ước nguyện của ta trước đây…” Khúc Du suy nghĩ hồi lâu, run rẩy trả lời. Đây dường như là lần đầu tiên nàng thành thật giao tiếp với người khác kể từ khi đến thế giới này. “Là một mối hoài nghi, có lẽ đối với thế giới rộng lớn, mối nghi vấn này không quan trọng, nhưng sứ mệnh của ta chính là làm sáng tỏ sự thật.”
Ngày đầu tiên nàng khai giảng nghiên cứu sinh, nhìn thấy trên kệ sách thư viện có đến bốn trăm chín mươi sáu quyển Dận Sử, một cảm giác sứ mệnh kỳ lạ bỗng nhiên dâng trào. Mọi sự khảo cứu phức tạp, hiệu chỉnh, tìm tòi đều là hành trình theo đuổi của một nhà sử học, khiến cho lịch sử ngày càng chân thực rõ ràng hơn.
Dù đôi khi nàng viết xong một bài luận văn vào đêm khuya cũng chợt nhận ra rằng nàng và thế giới trong trang sách ấy cách nhau rất xa nhau, có lẽ cả đời cũng không thể nhìn thấy trọn vẹn cái gọi là chân tướng.
Nhưng đường dài vạn dặm, còn phải tìm tòi.
Thế nên khi đến nơi đây, phản ứng đầu tiên của nàng không phải là sợ hãi, mà là sự phấn khích đã lấn át nỗi sợ. Giờ đây, nàng càng hiểu rõ rằng mình đang thực sự ở trong lịch sử, không chỉ có thể tái hiện lại sự thật của lịch sử, mà có lẽ còn có thể làm được điều gì đó cho nó.”
“Làm sáng tỏ sự thật, một sứ mệnh vô cùng vĩ đại.” Châu Đàn nói: “Nhưng dù thân ở trong đó, màn sương vẫn còn nhiều. Nàng đã nhìn thấy chân tướng chưa?”
Nàng không biết trước đây ta cách xa chân tướng đến mức nào, xa đến nỗi dù chuyện nhỏ nhặt này thôi cũng đủ để ta xúc động mãi không thôi.
Khúc Du trả lời: “Ta nhìn thấy chàng.”
Vì nhìn thấy chàng, sự theo đuổi của ta đã được gắn cho một ý nghĩa cao cả nhất.
Châu Đàn nở với nàng một nụ cười nhạt. Kể từ lúc họ gặp lại đầy hoang đường, Khúc Du chưa từng thấy chàng cười vui vẻ đến vậy. Nàng nhìn chằm chằm chàng, thấy trong đồng tử của đối phương phản chiếu hình ảnh của chính mình.
“Đó là ước nguyện của nàng trước đây, vậy bây giờ thì sao?”
“Bây giờ…”
Khúc Du cụp mắt, kéo chặt chiếc áo choàng cho chàng.
“Ta không biết, nhưng ngay lúc này đây, ta hy vọng sau này có thể mãi mãi cùng chàng bước chung trên một con đường.”
“Điều chàng cầu mong cũng chính là tâm nguyện của ta.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









