Lâm Khả An kéo chiếc vali nhỏ trên con đường đất đỏ dẫn vào làng Đồng Xanh. Tiếng bánh xe lăn kêu lạo xạo hòa lẫn với tiếng ve kêu râm ran cuối hè. Cô dừng lại trước cổng nhà bà ngoại, hít một hơi thật sâu. Không khí quê trong lành, thoang thoảng mùi lúa chín và hoa đồng cỏ nội khiến lòng cô chợt nhẹ đi đôi chút. Ngôi nhà nhỏ lợp ngói âm dương nép mình dưới tán bàng già, dây leo xanh phủ đầy hiên nhà. Bà ngoại đang ngồi trên chiếc ghế mây ngoài sân, tay phe phẩy quạt mo cau, đôi mắt nheo nheo nhìn ra đường.
“Khả An về rồi đấy à? Sao không gọi bà ra đón?” Bà đứng dậy, giọng ấm áp xen chút trách yêu.
Khả An mỉm cười, buông vali chạy ùa vào lòng bà. “Con muốn bất ngờ mà bà. Xe về trễ chút thôi. Bà vẫn khỏe chứ ạ?”
Bà ngoại vuốt mái tóc dài mềm mại của cô. “Khỏe re, có điều nhớ con quá nên hơi buồn. Vào nhà đi, bà nấu chè đậu xanh con thích đây.”
Khả An năm nay vừa tròn 22 tuổi. Cô tốt nghiệp ngành truyền thông, từng có công việc ổn định ở một agency lớn giữa Sài Gòn nhộn nhịp. Nhưng mọi thứ sụp đổ chỉ trong vài tháng ngắn ngủi. Người yêu cũ phản bội, bố mẹ ly hôn vì những mâu thuẫn không thể hàn gắn, áp lực công việc khiến cô kiệt sức. Cô xin nghỉ việc vô thời hạn, gói ghém hành lý và quyết định về quê ngoại – làng Đồng Xanh yên bình này – để tạm lánh xa mọi thứ. Chỉ cần một khoảng lặng, chỉ cần được thở.
Buổi chiều hôm ấy, sau bữa cơm quê đậm đà tình thương của bà, Khả An nằm dài trên chiếc chõng tre ngoài hiên, ngước nhìn bầu trời xanh trong vắt. Bà ngoại ngồi bên cạnh, kể chuyện ngày xưa, về những ngày cô còn bé tí chạy nhảy trên đồi, hái hoa dại về ép vở.
“Đồi Xanh sau làng vẫn đẹp lắm phải không bà?” Khả An hỏi, mắt sáng lên.
“Ừ, đẹp lắm con. Giờ nắng chiều dịu, gió mát, lên đó mà thả hồn. Nhưng cẩn thận dốc trơn nhé.”
Khả An cười. “Con đi chân trần cho mát bà ơi.” Cô thay chiếc váy trắng dài mà bà may từ mùa hè năm trước – váy cotton nhẹ, tầng tầng lớp lớp, phần trên ôm sát vai trần, tà váy xòe rộng bay bay theo gió. Tóc dài buông xõa, vài lọn mai lòa xòa trước trán. Cô cầm chiếc máy ảnh mirrorless nhỏ – món đồ duy nhất cô mang theo từ thành phố – rồi bước ra khỏi cổng.
Con đường lên Đồi Xanh chỉ mất khoảng hai mươi phút. Làng nhỏ, nhà cửa thưa thớt, ruộng lúa xanh mướt hai bên đường. Khả An đi chậm, chân trần chạm đất ấm, cảm giác dễ chịu lạ lùng. Tiếng chim hót, gió thoảng mang theo mùi cỏ tươi khiến lòng cô dần dịu lại.
Lên đến chân đồi, khung cảnh hiện ra đẹp như tranh: triền cỏ xanh mướt dốc thoải lên đỉnh, bên phải là tán cây cổ thụ um tùm, bên trái là bầu trời xanh thẳm điểm xuyết vài đám mây trắng bồng bềnh. Nắng chiều vàng óng, chiếu qua tán lá tạo vệt sáng lung linh trên mặt đất.
Khả An ngồi xuống một bụi cỏ, ngẩn ngơ ngắm cảnh. Đã lâu lắm rồi cô không còn cảm giác bình yên thế này. Ở Sài Gòn chỉ toàn deadline, tin nhắn xin lỗi muộn màng, và những đêm khóc một mình. Giờ đây, chỉ có gió và nắng làm bạn.
Cô lấy máy ảnh ra, chụp vài kiểu đám mây, rồi đứng dậy leo cao hơn để lấy góc toàn cảnh. Đồi dốc hơn cô tưởng, cỏ ẩm sau cơn mưa sáng. Bước hụt một cái, chân trượt mạnh, cả người ngã nghiêng về phía triền dốc. Tim Khả An thót lại, tay ôm c.h.ặ.t máy ảnh.
Đúng lúc ấy, một bàn tay rắn chắc nắm lấy cổ tay cô, kéo giật ngược lại. Cô ngã ngồi xuống cỏ, thở hổn hển, ngẩng lên nhìn người vừa cứu mình.
Trước mặt là một người con gái cao ráo, khoảng 25-26 tuổi, mặc áo thun trắng đơn giản phối quần jeans ngắn cũ kỹ, chân đi đôi boots dính đất đỏ. Tóc dài ngang lưng, màu nâu ánh nắng, buộc lỏng một bên vai. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm long lanh, môi cong tự nhiên như đang cười mãi. Trên vai đeo balo máy ảnh chuyên nghiệp, tay cầm chiếc Canon đầy ống kính.
“Em không sao chứ? Đoạn này trơn lắm, lần đầu lên hả?” Giọng chị ấm áp, pha chút lo lắng, đưa tay phủi đất trên váy cho cô.
Khả An đỏ mặt, lúng túng đứng dậy. “Dạ… em không sao. Cảm ơn chị nhiều lắm ạ. Em là Lâm Khả An, mới về quê ngoại ở làng dưới chân đồi.”
Người kia cười, tiếng cười trong trẻo vang vọng giữa đồi xanh. “Chị là Nguyễn Thiên Ân, dân làng chính hiệu đây. Làm nhiếp ảnh gia tự do, chuyên chụp phong cảnh Đồi Xanh. Em mặc váy trắng đẹp thế này mà đi chân trần nguy hiểm lắm, để chị dẫn lên đỉnh nhé, view đẹp nhất ở đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khả An ngập ngừng một giây, nhưng ánh mắt chân thành và nụ cười dịu dàng của Thiên Ân khiến cô gật đầu. Họ cùng bước, Thiên Ân đi trước một chút, thỉnh thoảng quay lại đỡ tay cô qua những đoạn dốc. Bàn tay chị chai sạn vì làm việc ngoài trời lâu năm, nhưng nắm rất chắc chắn và ấm áp. Khả An bất giác thấy lòng mình an toàn lạ lùng.
Lên đến đỉnh đồi, gió thổi mạnh hơn, cuốn tà váy trắng của Khả An bay phấp phới. Trước mắt là toàn cảnh làng Đồng Xanh: ruộng lúa xanh trải dài, dòng sông nhỏ lấp lánh, xa xa là núi mờ sương. Bầu trời xanh thăm thẳm, mây trắng lững lờ trôi.
“Đẹp quá chị ơi…” Khả An thì thầm, giơ máy ảnh lên.
Thiên Ân cười, lấy máy của mình ra. “Ừ, chị gọi nơi này là nhà thứ hai. Mỗi chiều chị đều lên đây, ngồi đến khi hoàng hôn tắt mới về. Em chụp đẹp đấy, để chị chỉnh góc cho.”
Chị đứng sát sau lưng Khả An, tay nhẹ nhàng đặt lên tay cô điều chỉnh ống kính. Hơi thở ấm áp phả vào gáy, mùi nắng gió thoang thoảng khiến tim Khả An đập nhanh hơn một nhịp. “Nhìn kìa, đám mây kia giống trái tim không? Bấm đi em.”
Khả An bấm máy, môi bất giác cong lên.
Họ ngồi xuống t.h.ả.m cỏ, Thiên Ân lấy từ balo ra chai nước và gói bánh quê. “Ăn đi em, leo đồi mệt. Em kể chị nghe, sao lại về làng mình?”
Khả An ngả người ra sau, chân duỗi dài trên cỏ. Cô kể, giọng nhỏ nhẹ: về mối tình tan vỡ, về gia đình ly tán, về những ngày kiệt sức ở thành phố. Thiên Ân lắng nghe, không cắt lời, chỉ thỉnh thoảng gật đầu, ánh mắt đầy thấu hiểu.
“Chị cũng từng cô đơn lắm,” chị nói khẽ. “Mẹ mất sớm, bố nghiện rượu, chị tự lớn lên giữa làng này. Đồi Xanh là nơi chị trốn mọi thứ, chụp ảnh để quên đi nỗi buồn.”
Họ nói chuyện đến khi nắng ngả vàng. Thiên Ân chỉ cho cô những bụi sim tím, hoa cúc dại vàng rực. “Mai em lên nữa nhé? Chị dạy em chụp hoàng hôn, đẹp lắm.”
Khả An gật đầu, lòng ấm áp lạ. “Dạ, em sẽ lên.”
Khi chia tay ở chân đồi, Thiên Ân vẫy tay. “Cẩn thận về nhà nhé An! Mai gặp.”
Về đến nhà, bà ngoại cười. “Mặt con rạng rỡ thế kia, lên đồi có gì vui kể bà nghe.”
“Dạ, đẹp lắm bà ơi. Còn gặp một chị rất dễ thương nữa.” Khả An kể, nhưng giấu đi cảm giác rung động rất khẽ trong tim.
Đêm ấy, nằm trên giường tre, Khả An mở máy xem lại ảnh. Có một bức Thiên Ân chụp lén: cô đứng giữa đồi xanh, váy trắng bay trong gió, quay lưng về phía bầu trời xanh mây trắng – tự do và thuần khiết như giấc mơ.
Cô mỉm cười, ngủ thiếp đi với hình ảnh ánh nắng và bàn tay ấm áp ấy.
Sáng hôm sau, điện thoại rung liên hồi. Tin nhắn từ người cũ: “An, anh đến Đồng Nai tìm em đây. Chúng ta nói chuyện được không?”
Tim Khả An chợt thắt lại. Quá khứ lại gõ cửa.
“Khả An về rồi đấy à? Sao không gọi bà ra đón?” Bà đứng dậy, giọng ấm áp xen chút trách yêu.
Khả An mỉm cười, buông vali chạy ùa vào lòng bà. “Con muốn bất ngờ mà bà. Xe về trễ chút thôi. Bà vẫn khỏe chứ ạ?”
Bà ngoại vuốt mái tóc dài mềm mại của cô. “Khỏe re, có điều nhớ con quá nên hơi buồn. Vào nhà đi, bà nấu chè đậu xanh con thích đây.”
Khả An năm nay vừa tròn 22 tuổi. Cô tốt nghiệp ngành truyền thông, từng có công việc ổn định ở một agency lớn giữa Sài Gòn nhộn nhịp. Nhưng mọi thứ sụp đổ chỉ trong vài tháng ngắn ngủi. Người yêu cũ phản bội, bố mẹ ly hôn vì những mâu thuẫn không thể hàn gắn, áp lực công việc khiến cô kiệt sức. Cô xin nghỉ việc vô thời hạn, gói ghém hành lý và quyết định về quê ngoại – làng Đồng Xanh yên bình này – để tạm lánh xa mọi thứ. Chỉ cần một khoảng lặng, chỉ cần được thở.
Buổi chiều hôm ấy, sau bữa cơm quê đậm đà tình thương của bà, Khả An nằm dài trên chiếc chõng tre ngoài hiên, ngước nhìn bầu trời xanh trong vắt. Bà ngoại ngồi bên cạnh, kể chuyện ngày xưa, về những ngày cô còn bé tí chạy nhảy trên đồi, hái hoa dại về ép vở.
“Đồi Xanh sau làng vẫn đẹp lắm phải không bà?” Khả An hỏi, mắt sáng lên.
“Ừ, đẹp lắm con. Giờ nắng chiều dịu, gió mát, lên đó mà thả hồn. Nhưng cẩn thận dốc trơn nhé.”
Khả An cười. “Con đi chân trần cho mát bà ơi.” Cô thay chiếc váy trắng dài mà bà may từ mùa hè năm trước – váy cotton nhẹ, tầng tầng lớp lớp, phần trên ôm sát vai trần, tà váy xòe rộng bay bay theo gió. Tóc dài buông xõa, vài lọn mai lòa xòa trước trán. Cô cầm chiếc máy ảnh mirrorless nhỏ – món đồ duy nhất cô mang theo từ thành phố – rồi bước ra khỏi cổng.
Con đường lên Đồi Xanh chỉ mất khoảng hai mươi phút. Làng nhỏ, nhà cửa thưa thớt, ruộng lúa xanh mướt hai bên đường. Khả An đi chậm, chân trần chạm đất ấm, cảm giác dễ chịu lạ lùng. Tiếng chim hót, gió thoảng mang theo mùi cỏ tươi khiến lòng cô dần dịu lại.
Lên đến chân đồi, khung cảnh hiện ra đẹp như tranh: triền cỏ xanh mướt dốc thoải lên đỉnh, bên phải là tán cây cổ thụ um tùm, bên trái là bầu trời xanh thẳm điểm xuyết vài đám mây trắng bồng bềnh. Nắng chiều vàng óng, chiếu qua tán lá tạo vệt sáng lung linh trên mặt đất.
Khả An ngồi xuống một bụi cỏ, ngẩn ngơ ngắm cảnh. Đã lâu lắm rồi cô không còn cảm giác bình yên thế này. Ở Sài Gòn chỉ toàn deadline, tin nhắn xin lỗi muộn màng, và những đêm khóc một mình. Giờ đây, chỉ có gió và nắng làm bạn.
Cô lấy máy ảnh ra, chụp vài kiểu đám mây, rồi đứng dậy leo cao hơn để lấy góc toàn cảnh. Đồi dốc hơn cô tưởng, cỏ ẩm sau cơn mưa sáng. Bước hụt một cái, chân trượt mạnh, cả người ngã nghiêng về phía triền dốc. Tim Khả An thót lại, tay ôm c.h.ặ.t máy ảnh.
Đúng lúc ấy, một bàn tay rắn chắc nắm lấy cổ tay cô, kéo giật ngược lại. Cô ngã ngồi xuống cỏ, thở hổn hển, ngẩng lên nhìn người vừa cứu mình.
Trước mặt là một người con gái cao ráo, khoảng 25-26 tuổi, mặc áo thun trắng đơn giản phối quần jeans ngắn cũ kỹ, chân đi đôi boots dính đất đỏ. Tóc dài ngang lưng, màu nâu ánh nắng, buộc lỏng một bên vai. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm long lanh, môi cong tự nhiên như đang cười mãi. Trên vai đeo balo máy ảnh chuyên nghiệp, tay cầm chiếc Canon đầy ống kính.
“Em không sao chứ? Đoạn này trơn lắm, lần đầu lên hả?” Giọng chị ấm áp, pha chút lo lắng, đưa tay phủi đất trên váy cho cô.
Khả An đỏ mặt, lúng túng đứng dậy. “Dạ… em không sao. Cảm ơn chị nhiều lắm ạ. Em là Lâm Khả An, mới về quê ngoại ở làng dưới chân đồi.”
Người kia cười, tiếng cười trong trẻo vang vọng giữa đồi xanh. “Chị là Nguyễn Thiên Ân, dân làng chính hiệu đây. Làm nhiếp ảnh gia tự do, chuyên chụp phong cảnh Đồi Xanh. Em mặc váy trắng đẹp thế này mà đi chân trần nguy hiểm lắm, để chị dẫn lên đỉnh nhé, view đẹp nhất ở đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khả An ngập ngừng một giây, nhưng ánh mắt chân thành và nụ cười dịu dàng của Thiên Ân khiến cô gật đầu. Họ cùng bước, Thiên Ân đi trước một chút, thỉnh thoảng quay lại đỡ tay cô qua những đoạn dốc. Bàn tay chị chai sạn vì làm việc ngoài trời lâu năm, nhưng nắm rất chắc chắn và ấm áp. Khả An bất giác thấy lòng mình an toàn lạ lùng.
Lên đến đỉnh đồi, gió thổi mạnh hơn, cuốn tà váy trắng của Khả An bay phấp phới. Trước mắt là toàn cảnh làng Đồng Xanh: ruộng lúa xanh trải dài, dòng sông nhỏ lấp lánh, xa xa là núi mờ sương. Bầu trời xanh thăm thẳm, mây trắng lững lờ trôi.
“Đẹp quá chị ơi…” Khả An thì thầm, giơ máy ảnh lên.
Thiên Ân cười, lấy máy của mình ra. “Ừ, chị gọi nơi này là nhà thứ hai. Mỗi chiều chị đều lên đây, ngồi đến khi hoàng hôn tắt mới về. Em chụp đẹp đấy, để chị chỉnh góc cho.”
Chị đứng sát sau lưng Khả An, tay nhẹ nhàng đặt lên tay cô điều chỉnh ống kính. Hơi thở ấm áp phả vào gáy, mùi nắng gió thoang thoảng khiến tim Khả An đập nhanh hơn một nhịp. “Nhìn kìa, đám mây kia giống trái tim không? Bấm đi em.”
Khả An bấm máy, môi bất giác cong lên.
Họ ngồi xuống t.h.ả.m cỏ, Thiên Ân lấy từ balo ra chai nước và gói bánh quê. “Ăn đi em, leo đồi mệt. Em kể chị nghe, sao lại về làng mình?”
Khả An ngả người ra sau, chân duỗi dài trên cỏ. Cô kể, giọng nhỏ nhẹ: về mối tình tan vỡ, về gia đình ly tán, về những ngày kiệt sức ở thành phố. Thiên Ân lắng nghe, không cắt lời, chỉ thỉnh thoảng gật đầu, ánh mắt đầy thấu hiểu.
“Chị cũng từng cô đơn lắm,” chị nói khẽ. “Mẹ mất sớm, bố nghiện rượu, chị tự lớn lên giữa làng này. Đồi Xanh là nơi chị trốn mọi thứ, chụp ảnh để quên đi nỗi buồn.”
Họ nói chuyện đến khi nắng ngả vàng. Thiên Ân chỉ cho cô những bụi sim tím, hoa cúc dại vàng rực. “Mai em lên nữa nhé? Chị dạy em chụp hoàng hôn, đẹp lắm.”
Khả An gật đầu, lòng ấm áp lạ. “Dạ, em sẽ lên.”
Khi chia tay ở chân đồi, Thiên Ân vẫy tay. “Cẩn thận về nhà nhé An! Mai gặp.”
Về đến nhà, bà ngoại cười. “Mặt con rạng rỡ thế kia, lên đồi có gì vui kể bà nghe.”
“Dạ, đẹp lắm bà ơi. Còn gặp một chị rất dễ thương nữa.” Khả An kể, nhưng giấu đi cảm giác rung động rất khẽ trong tim.
Đêm ấy, nằm trên giường tre, Khả An mở máy xem lại ảnh. Có một bức Thiên Ân chụp lén: cô đứng giữa đồi xanh, váy trắng bay trong gió, quay lưng về phía bầu trời xanh mây trắng – tự do và thuần khiết như giấc mơ.
Cô mỉm cười, ngủ thiếp đi với hình ảnh ánh nắng và bàn tay ấm áp ấy.
Sáng hôm sau, điện thoại rung liên hồi. Tin nhắn từ người cũ: “An, anh đến Đồng Nai tìm em đây. Chúng ta nói chuyện được không?”
Tim Khả An chợt thắt lại. Quá khứ lại gõ cửa.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









