Mùa hè năm ấy, mẹ mua cho cô chiếc điện thoại thông minh đời mới nhất, cùng máy tính.

Dẫn cô ra trung tâm thương mại mua sắm, chọn cho con gái đủ loại mỹ phẩm chăm sóc da, quần áo, giày dép.

Ngô Tú Na ngày ngày đổ mồ hôi trong phòng tập yoga, ăn uống điều độ, nghiên cứu đủ loại tạp chí làm đẹp và phối đồ. 

Mỗi tối mười giờ đi ngủ đúng giờ, sáng hôm sau lại dậy sớm chạy bộ.

Trước thềm nhập học, đứng trước chiếc gương sáng trưng như ban ngày, cô nhìn thấy một cô gái với mái tóc dài buông vai gọn gàng, làn da bánh mật khỏe khoắn, đôi mắt phượng cong cong, ngũ quan khi trưởng thành càng thêm tinh xảo rõ nét, nụ cười rạng rỡ tự tin. 

Cũng coi như là một thiếu nữ xinh đẹp rồi.

Khi ấy, em gái cô đang học trung học, vùi đầu vào sách vở, thường xuyên bị mẹ thúc giục, dạy bảo.

“Mẹ muốn con phải biết cố gắng, phải được như chị, thi đỗ đại học danh tiếng, đừng chỉ mải mê hưởng lạc trước mắt...”

Đời sống đại học, đối với Ngô Tú Na, là một trang mới hoàn toàn.

Cô tự tin, rạng rỡ, đôi mắt sáng trong, cũng bắt đầu khiến những chàng trai ngoái nhìn thêm một lần.

Ở đó, cô còn kết giao được người bạn thân — Hàn Băng Băng.

Trì Sính, chàng trai xuất sắc năm nào, vẫn là nhân vật phong vân trong trường. 

Quanh hắn luôn có rất nhiều nữ sinh vây quanh.

Ngay cả mấy đàn chị năm ba cũng lén lút dò hỏi tin tức về hắn.

Ngay cả tiểu thư bạch phú mỹ như Hàn Băng Băng cũng không kìm được mà chạy đến hỏi:

“Nana, cậu và Trì Sính bên khoa Quản trị là bạn học cấp ba phải không, cậu có biết cậu ấy đã có bạn gái chưa?”

Ngô Tú Na khẽ ngập ngừng. 

Khi ấy WeChat mới chỉ bắt đầu thịnh hành, sinh viên vẫn quen dùng QQ hơn. 

Bọn họ có nhóm bạn cấp ba, đương nhiên Trì Sính cũng nằm trong danh sách bạn bè QQ của cô.

Hơn nữa, bọn họ còn sống chung một khu, mùa hè năm ấy, Lâm Hàn từng hẹn cô đi đ.á.n.h tennis một lần.

Nghe nói Trì Sính cũng sẽ tới, cô liền ăn mặc chỉn chu, chuẩn bị kỹ càng. 

Nhưng đến nơi mới phát hiện, Dương Tư Lăng chỉ để mặt mộc cũng đã xinh đẹp hơn cô gấp bội.

Dương Tư Lăng khi ấy đã lấy lại tinh thần sau thất bại kỳ thi đại học, cầm vợt tennis trong tay, tràn đầy sức sống.

“Nana, Trì Sính, chờ năm sau tớ sẽ đến tìm hai cậu, nhớ mở tiệc đón gió cho tớ đấy!”

Cô chọn con đường học lại, và tràn đầy tự tin. 

Nhưng khi ấy bọn họ đều không thể ngờ được, ngã rẽ của cuộc đời vốn có nhiều lối, đã chọn hướng khác thì ngày sau hiếm có cơ hội gặp lại.

Sau đó, Dương Tư Lăng quả thật không thi vào trường của họ, mà đỗ vào một đại học trọng điểm ở tỉnh khác, tiếp đó đi du học, rồi định cư nơi xứ người, kết hôn, sống một đời êm đềm.

Ngày đ.á.n.h tennis hôm ấy, Ngô Tú Na từng hỏi Lâm Hàn:

“Có phải Dương Tư Lăng đang hẹn hò với Trì Sính không?”

Lâm Hàn đáp:

“Không có đâu, chỉ là hai nhà thân thiết thôi. 

Tư Lăng có chút tâm tư, nhưng Trì Sính coi cô ấy như em gái.”

Ngô Tú Na nghe xong, trong lòng mới nhẹ nhõm vô cùng. 

Ai ngờ Lâm Hàn lại chậm rãi nói tiếp:

“Đừng tưởng tớ không biết trong lòng cậu nghĩ gì. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tớ nói cho cậu biết nhé, Hắc Muội, đừng thích hắn. 

Tên đó là động vật m.á.u lạnh, không có trái tim đâu.”

Sau này, khi vào đại học, Lâm Hàn đôi khi vẫn tìm cô trò chuyện trên QQ. 

Có lần còn hỏi thẳng cô có muốn làm bạn gái hắn không, Ngô Tú Na liền từ chối.

Lâm Hàn lại nói thêm một câu:

“Hắc Muội, tớ có điểm nào thua kém Trì Sính chứ? 

Gia thế? Nhân phẩm? Hay là ngoại hình?”

Ngô Tú Na nhất thời cạn lời. 

Trời ạ, cậu ấy cũng tự tin quá rồi. 

Tuy rằng cả hai đều là con nhà giàu, nhưng bất kể là nhân phẩm hay diện mạo, cậu ta làm sao có thể so với Trì Sính? Cô rất thẳng thắn đáp:

“Cậu còn nhớ năm lớp mười, cậu nhảy ra dọa tớ trong hành lang trường không?

Tớ bị ám ảnh tới tận giờ, nên... với cậu, tớ không thể nào yêu nổi.”

Dù muộn mất ba năm, nhưng Lâm Hàn vẫn lên tiếng xin lỗi:

“...Xin lỗi.”

Lấy trò đùa làm vỏ bọc, lấy việc bắt nạt kẻ yếu làm thú vui, những kẻ gây ra tổn thương mãi mãi không bao giờ hiểu hết, rằng họ đã để lại bóng ma tâm lý nặng nề đến mức nào cho người trong cuộc.

May mà tất cả đã trôi qua, cô cũng đã bước ra được. 

Nếu không thể thoát ra, e rằng đó chẳng phải chỉ là một câu chuyện nhỏ, mà sẽ thành một bi kịch thật sự.

Con lạc đà gục ngã, chưa bao giờ vì một cọng rơm cuối cùng, mà là bởi mỗi một cọng rơm đều góp phần trách nhiệm không thể chối bỏ.

Còn hiện tại, Ngô Tú Na đã là sinh viên của trường danh tiếng, tiền đồ rộng mở.

Hàn Băng Băng hỏi Trì Sính có bạn gái chưa, Ngô Tú Na thoáng trầm ngâm, rồi kiên định nói:

“Hiện tại thì chưa, nhưng chẳng bao lâu nữa sẽ có thôi.”

Cô thích Trì Sính, mà trong lúc học đại học, những cô gái xuất sắc quá nhiều, cô không thể tiếp tục chần chừ được nữa.

Thời đại học, Trì Sính cũng rất mê bóng rổ. 

Ngô Tú Na chẳng mấy chốc phát hiện, giống hệt như thời cấp ba, chẳng bao lâu đã có những cô gái chuyên chờ đợi hắn nơi sân bóng.

Thế là, trong một buổi chiều nắng rực rỡ, cô mặc váy trắng, buộc tóc đuôi ngựa, để lộ vầng trán mịn màng, từng bước nhẹ nhàng tiến đến sân bóng.

📜 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!
📜 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

“Trì Sính!”

Tiếng cô vang dội, lập tức khiến cả sân im phăng phắc, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.

“Chơi xong thì qua tìm tớ nhé, tớ đợi ở phòng tự học, cùng đi ăn cơm nhé.”

Cô mỉm cười tươi tắn, hàm răng trắng đều. 

Mọi người chỉ thấy Trì Sính ném một quả bóng, rồi quay đầu nhìn cô, gương mặt ướt đẫm mồ hôi vẫn ánh lên thần thái rạng ngời:

“Được, đợi tớ đi tắm cái đã.”

Cảnh ấy khiến cả sân bóng sững sờ. 

Tin tức nhanh chóng truyền khắp trường: nam thần khoa Quản trị — Trì Sính — bạn gái chính là Ngô Tú Na, nữ sinh năm nhất khoa Văn học, lớp hai, cô gái có làn da hơi ngăm đen nhưng gương mặt trong sáng thanh thuần.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện