1

Năm thứ hai sau khi ta thành thân, công chúa cuối cùng cũng được cho phép hồi kinh.

Ba năm trước, người Hồ đã bị đ.á.n.h đuổi khỏi kinh thành, nhưng kẻ đăng cơ xưng đế lại không còn cùng họ Triệu với công chúa nữa.

Là dòng đích của Thanh Hà Thôi thị lên ngôi.

Lần này triệu công chúa vào kinh, vừa để phô bày lòng nhân từ của tân hoàng, cũng phần nào có liên quan đến ta.

Công chúa trước kia đối đãi với ta rốt cuộc vẫn rất tốt.

Trước khi làm cung nữ bên cạnh nàng, ta chỉ là dân thường xuất thân, bị bán vào cung làm cung nhân quét dọn.

Theo hầu bên cạnh công chúa, ta được ăn no mặc ấm, không cần sống nhìn sắc mặt người khác.

Mỗi dịp lễ tết còn có bao lì xì và ban thưởng, mới nuôi được ta lớn cao ngang bằng công chúa.

Những ngày đầu tân triều vừa dựng, ta không dám đưa ra yêu cầu gì với phu quân vừa mới cưới chưa lâu.

Đến nay thành thân đã lâu, đã rõ tính nết của hắn, ta mới rốt cuộc mở miệng nói với hắn.

Khi ấy hắn vừa từ chiến trường trở về, nghe ta nói xong, chỉ ngẩng đầu nhìn ta một cái, đáp:

“Được.”

Giữa chúng ta xưa nay vẫn vậy, lời nói không nhiều, nhưng rất hòa hợp.

2

Ta đích thân đến trước cổng thành nghênh đón công chúa.

Từ lần chia tay năm năm trước, ta từng nghĩ đến cảnh ngộ của nàng.

Công chúa mất nước, dù có tốt đến đâu cũng chỉ có thể sống nay đây mai đó, làm sao sánh được với những ngày cẩm y ngọc thực năm xưa? Nhưng ta không ngờ, nàng lại sống khổ sở đến mức này.

Khoác trên người tấm lụa không vừa vặn, đầu đội trâm châu rườm rà, mái tóc dài từng mượt như tơ lụa nay khô xác như cỏ úa.

Dẫu được chải chuốt gọn gàng, bên gò má tái nhợt vẫn lộ ra nét sa sút, tiêu điều.

Trong khoảnh khắc, ta thậm chí quên mất năm đó nàng đã quyết định bỏ lại ta ra sao, chỉ có từng đợt thương xót theo thói quen dâng lên, khiến ta không nhịn được mà bước tới nắm lấy tay nàng.

Nàng khẽ run lên, rồi dè dặt cất tiếng:

“Vương phi vẫn mạnh khỏe chứ.”

Ta thoáng sững người.

Cảnh này người này, tựa như đã cách một đời.

Sau câu nói đầu tiên, lời sau của nàng trôi chảy hơn nhiều, nàng hơi nghiêng người, để lộ người phía sau.

“Ngươi còn nhớ chứ? Đây là Thập Thất. Những năm qua, vẫn luôn là hắn ở bên cạnh ta, nếu không, ta cũng không thể sống đến ngày hôm nay để gặp lại ngươi.”

Sao có thể không nhớ.

Ám vệ Thập Thất.

Người từng cùng ta làm việc trong phủ công chúa suốt sáu năm.

Hắn cúi đầu không nhìn ta, một thân áo vải đã giặt đến bạc màu, khi tiến lên một bước ôm quyền chào, chân hắn khập khiễng một chút.

Ta dời ánh mắt đi.

“Ta đã chuẩn bị sẵn phủ đệ cho ngươi, công… Triệu tiểu thư. Mấy ngày tới bệ hạ sẽ triệu ngươi vào cung, nếu thiếu thứ gì, cứ sai người đến nói với ta.”

Nàng ngơ ngác hỏi: “Không ở cùng ngươi sao?”

Ta lắc đầu: “Không cần.”

Giờ đây, ta đã không còn là nô tỳ của nàng nữa.

Nhưng ta cũng không muốn trước mặt nàng bày ra tư thế xa cách cao thấp gì.

Có những khoảng cách, vừa vặn là tốt nhất.

Nàng có chút mất mát, song vẫn lên tiếng cảm tạ ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lúc chia tay, ta đã đi ra hơn mấy chục bước.

Nàng lại đột nhiên xách váy chạy tới, nước mắt rơi theo, giọng nói càng thêm nghẹn ngào:

“Giảo Nguyệt… Giảo Nguyệt, xin lỗi.”

“Ta không nên bỏ lại ngươi.”

Ta khẽ động bàn tay trái gần như đã mất cảm giác, chỉ thấy mùa xuân năm nay dường như đến muộn hơn một chút, gân mạch lại bắt đầu đau nhói.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Đó là việc một cung nữ nên làm.”

Ta nói.

“Tiểu thư không cần để trong lòng, mọi chuyện đều đã qua rồi.”

Nói xong liền cúi người lên xe ngựa, không quay đầu nhìn lại thêm lần nào nữa.

3

“Đây là việc ngươi với thân phận cung nữ phải làm!”

Ám vệ Thập Thất nói.

Hắn chưa từng để hỉ nộ lộ rõ trên mặt như thế.

Trước kia, hắn luôn giữ một gương mặt lạnh lùng.

Nhưng lúc này, hắn ôm công chúa vào lòng, ngoài cổng phủ đã vang lên tiếng c.h.é.m g.i.ế.c của người Hồ.

Ám đạo trong phủ rất dễ tìm.

Lần đầu tiên hắn để lộ cảm xúc trên gương mặt, là để buộc ta ở lại, thay y phục của công chúa, thay bọn họ cầm chân quân truy đuổi.

Công chúa đã bị thương, trên cánh tay nhỏ m.á.u chảy thành một dòng, yếu ớt nói:

“Làm vậy… không ổn đâu…”

Thập Thất cúi đầu, kiên nhẫn dỗ dành:

“Ta sẽ quay lại cứu nàng ấy.”

Ta thấy trong lòng buồn bã.

Đồng thời cũng sợ hãi đến cực điểm.

Người Hồ khát m.á.u, thiên hạ đều biết, giờ đây đã vây khốn quá nửa thành trì Đại Ung.

Mà Thập Thất là ám vệ của công chúa.

Không ai hiểu rõ hơn ta, hắn tuyệt đối sẽ không vì an nguy của công chúa mà quay lại cứu ta.

Nhưng ta chỉ có thể đồng ý.

Ta cũng sợ đau, cũng sợ c.h.ế.t.

Nhưng rốt cuộc, ta chỉ là một cung nữ.

Hơn nữa, mũi đao của ám vệ Thập Thất đã chĩa thẳng vào ta.

Chính vào thời khắc này, ta mới nhận ra, Thập Thất đã cùng ta làm việc suốt sáu năm thật sự xuất thân từ nơi ăn thịt người không nhả xương ấy.

Chút ấm áp duy nhất của hắn, chỉ dành cho chủ t.ử của mình.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, ta nhớ lại lần đầu gặp gỡ dưới tán hoa hải đường.

Công chúa chỉ vào một thị vệ mặt lạnh rất tuấn tú, nói với ta:

“Đây là ám vệ của ta, ta chỉ cho phép ngươi gặp hắn.”

Ta nhìn đến ngây người, rất lâu sau mới chợt tỉnh ra, khi ấy mặt đã đỏ bừng.

Năm đó ta mười bốn tuổi.

Công chúa ham ăn, hắn liền phi thân vượt mái, cùng ta lén ra phủ. Khi trở về, vạt áo còn vương mùi bánh quế hoa ngọt.

 
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện