Năm ta bị bán vào Thẩm gia làm tiểu th.i.ế.p, vừa tròn mười ba tuổi.
Lão gia tử thấy ta tuổi còn nhỏ, bằng vai bằng vế với con trai lão.
Bèn ném ta vào hậu viện, thoắt cái đã sáu năm trôi qua.
Cuối cùng, ta cũng đợi được đến ngày lão gia tử cưỡi hạc quy tây, Thẩm Xác lên nắm giữ gia đình.
Mấy vị tỷ tỷ di nương khác đều đã chia chác tài sản rồi rời phủ.
Ta cũng xoa tay chờ đợi.
Ai ngờ hắn lại thu xấp ngân phiếu lại, thong thả bước đến trước mặt ta:
"Toàn bộ di sản của lão già đều là của ta."
"Tiểu nương... dĩ nhiên cũng thuộc về ta rồi."
--- Chương 1
Tiết Đông chí sắp đến, khắp viện Thẩm gia phủ đầy vải trắng.
Thẩm lão gia tử lâm bệnh qua đời.
Là phận tiểu th.i.ế.p phòng thứ chín của Thẩm gia, đáng lẽ ta phải vô cùng bi thống.
Thế nhưng ta lại chẳng tài nào nén nổi khóe môi đang chực cong lên.
Lão gia tử cả đời phong lưu, cưới về chín phòng di nương.
Nhưng dưới gối lại chỉ có duy nhất một đứa nghịch tử.
Thẩm Xác tính tình phản nghịch bất kham, quan hệ cha con giữa hai người căng thẳng như nước với lửa.
Ấy thế nên, nắp quan tài của lão gia vừa mới đậy lại.
Thẩm Xác đã lên tiếng muốn giải tán hậu viện.
Hắn vốn dĩ vẫn luôn chướng mắt việc cha mình đắm chìm trong nữ sắc, thi thoảng ngồi ăn chung một bữa cơm, sắc mặt hắn cũng lạnh như tiền.
Các tỷ tỷ ở hậu viện đều sợ hắn.
Nhưng hắn lại chỉ duy nhất có quan hệ khá tốt với ta.
Sáu năm ở Thẩm phủ này, cũng nhờ có hắn mà cho đến tận lúc chếc, lão già kia vẫn chưa từng chạm vào một đầu ngón tay của ta.
Trên danh nghĩa ta là Cửu di nương của hắn, nhưng trong lòng ta lại coi hắn như một người bạn.
Nay Thẩm Xác nắm quyền gia đình, ta cũng coi như khổ tận cam lai.
Hắn nhất định sẽ không đối xử tệ bạc với ta.
Trong sảnh hoa đang đốt than bạc, thắp trầm hương.
Ta xếp hàng sau lưng các tỷ tỷ, trong lòng không khỏi rộn ràng vui sướng.
Một năm không gặp, vóc dáng Thẩm Xác ngày càng cao lớn vững chãi.
Ra tay cũng ngày càng hào phóng.
Trên bàn án bày biện những thỏi bạc ngay ngắn chỉnh tề.
Thẩm Xác gật đầu một cái, trướng phòng liền kiểm kê xong bạc trắng và văn tự nhà đất, kèm theo cả văn tự bán thân đưa cho Thất tỷ.
Thất tỷ còn chưa kịp lau nước mắt đã bưng bạc cười hì hì rời đi.
Đến lượt ta, Thẩm Xác bỗng nhiên ngước mắt nhìn sang.
Ta toe toét cười với hắn một cái.
Chợt nhớ ra cha hắn vừa mới mất, ta cười tươi quá dường như không hợp cảnh cho lắm.
Bèn vội vàng thu lại hàm răng đang nhe ra.
Thẩm Xác nghiêng người, khẽ nói với trướng phòng điều gì đó.
Trướng phòng liên tục gật đầu.
Thu dọn đồ đạc rồi xoay người rời đi.
Tiện tay còn khép cửa lại.
Để lại ta một mình ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Sao lại thế này? Khó khăn lắm mới đến lượt ta, sao lại bỏ đi rồi?
Trong căn phòng chỉ còn lại hai người ta và Thẩm Xác.
Hắn không nhanh không chậm đem xấp ngân phiếu còn lại cất vào túi gấm.
Ta không nén nổi tò mò, vội vàng hỏi:
"Thẩm Xác, phần của ta đâu?"
Hắn không thèm ngẩng đầu, giả vờ ngây ngốc với ta:
"Cái gì cơ?"
Ta ngại nhắc đến chuyện tiền nong, đành phải uyển chuyển nhắc nhở:
"Văn tự bán thân ấy! Chẳng phải ngươi đã nói lão gia tử mất rồi, các di nương ở hậu viện ai muốn ở lại thì ở, ai không muốn thì chia bạc và địa khế, ai về nhà nấy sao?"
Thẩm Xác ngoảnh lại nhìn, giọng nói hờ hững:
"Họ là về nương nhờ nhà mẹ đẻ, ngươi thân cô thế cô, định đi đâu?"
Năm đó khi cha ta bán ta cho Thẩm lão gia làm th.i.ế.p.
Ta đã cực kỳ không cam lòng.
Tiền ông ta tự nợ, dựa vào cái gì mà lấy ta ra thế chấp?
Huống hồ, Thẩm lão gia kia tuy giàu nứt đố đổ vách nhưng lại cực kỳ ham mê nữ sắc.
Nghe nói trong phủ đã có sẵn tám phòng di nương rồi.
Ta gả sang đó thì có được kết cục tốt đẹp gì chứ?
Nhưng ai mà ngờ được.
Người cha không bằng c ầm th ú của ta, sau khi ta làm loạn một trận, ông ta không hề đ//ánh ta.
Mà là hạ thuốc mê vào cơm nước.
Đến khi mở mắt ra, ta đã bị trói chặt chân tay đưa lên kiệu nhỏ.
Ta khóc đến khản cả cổ.
Kể từ khoảnh khắc đó, ta đã c ắt đ ứt quan hệ với cha mình.
Khó khăn lắm mới đợi được Thẩm lão gia tử qua đời.
Tất nhiên ta phải tính toán cho bản thân mình một chút rồi.
Lão gia tử thấy ta tuổi còn nhỏ, bằng vai bằng vế với con trai lão.
Bèn ném ta vào hậu viện, thoắt cái đã sáu năm trôi qua.
Cuối cùng, ta cũng đợi được đến ngày lão gia tử cưỡi hạc quy tây, Thẩm Xác lên nắm giữ gia đình.
Mấy vị tỷ tỷ di nương khác đều đã chia chác tài sản rồi rời phủ.
Ta cũng xoa tay chờ đợi.
Ai ngờ hắn lại thu xấp ngân phiếu lại, thong thả bước đến trước mặt ta:
"Toàn bộ di sản của lão già đều là của ta."
"Tiểu nương... dĩ nhiên cũng thuộc về ta rồi."
--- Chương 1
Tiết Đông chí sắp đến, khắp viện Thẩm gia phủ đầy vải trắng.
Thẩm lão gia tử lâm bệnh qua đời.
Là phận tiểu th.i.ế.p phòng thứ chín của Thẩm gia, đáng lẽ ta phải vô cùng bi thống.
Thế nhưng ta lại chẳng tài nào nén nổi khóe môi đang chực cong lên.
Lão gia tử cả đời phong lưu, cưới về chín phòng di nương.
Nhưng dưới gối lại chỉ có duy nhất một đứa nghịch tử.
Thẩm Xác tính tình phản nghịch bất kham, quan hệ cha con giữa hai người căng thẳng như nước với lửa.
Ấy thế nên, nắp quan tài của lão gia vừa mới đậy lại.
Thẩm Xác đã lên tiếng muốn giải tán hậu viện.
Hắn vốn dĩ vẫn luôn chướng mắt việc cha mình đắm chìm trong nữ sắc, thi thoảng ngồi ăn chung một bữa cơm, sắc mặt hắn cũng lạnh như tiền.
Các tỷ tỷ ở hậu viện đều sợ hắn.
Nhưng hắn lại chỉ duy nhất có quan hệ khá tốt với ta.
Sáu năm ở Thẩm phủ này, cũng nhờ có hắn mà cho đến tận lúc chếc, lão già kia vẫn chưa từng chạm vào một đầu ngón tay của ta.
Trên danh nghĩa ta là Cửu di nương của hắn, nhưng trong lòng ta lại coi hắn như một người bạn.
Nay Thẩm Xác nắm quyền gia đình, ta cũng coi như khổ tận cam lai.
Hắn nhất định sẽ không đối xử tệ bạc với ta.
Trong sảnh hoa đang đốt than bạc, thắp trầm hương.
Ta xếp hàng sau lưng các tỷ tỷ, trong lòng không khỏi rộn ràng vui sướng.
Một năm không gặp, vóc dáng Thẩm Xác ngày càng cao lớn vững chãi.
Ra tay cũng ngày càng hào phóng.
Trên bàn án bày biện những thỏi bạc ngay ngắn chỉnh tề.
Thẩm Xác gật đầu một cái, trướng phòng liền kiểm kê xong bạc trắng và văn tự nhà đất, kèm theo cả văn tự bán thân đưa cho Thất tỷ.
Thất tỷ còn chưa kịp lau nước mắt đã bưng bạc cười hì hì rời đi.
Đến lượt ta, Thẩm Xác bỗng nhiên ngước mắt nhìn sang.
Ta toe toét cười với hắn một cái.
Chợt nhớ ra cha hắn vừa mới mất, ta cười tươi quá dường như không hợp cảnh cho lắm.
Bèn vội vàng thu lại hàm răng đang nhe ra.
Thẩm Xác nghiêng người, khẽ nói với trướng phòng điều gì đó.
Trướng phòng liên tục gật đầu.
Thu dọn đồ đạc rồi xoay người rời đi.
Tiện tay còn khép cửa lại.
Để lại ta một mình ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Sao lại thế này? Khó khăn lắm mới đến lượt ta, sao lại bỏ đi rồi?
Trong căn phòng chỉ còn lại hai người ta và Thẩm Xác.
Hắn không nhanh không chậm đem xấp ngân phiếu còn lại cất vào túi gấm.
Ta không nén nổi tò mò, vội vàng hỏi:
"Thẩm Xác, phần của ta đâu?"
Hắn không thèm ngẩng đầu, giả vờ ngây ngốc với ta:
"Cái gì cơ?"
Ta ngại nhắc đến chuyện tiền nong, đành phải uyển chuyển nhắc nhở:
"Văn tự bán thân ấy! Chẳng phải ngươi đã nói lão gia tử mất rồi, các di nương ở hậu viện ai muốn ở lại thì ở, ai không muốn thì chia bạc và địa khế, ai về nhà nấy sao?"
Thẩm Xác ngoảnh lại nhìn, giọng nói hờ hững:
"Họ là về nương nhờ nhà mẹ đẻ, ngươi thân cô thế cô, định đi đâu?"
Năm đó khi cha ta bán ta cho Thẩm lão gia làm th.i.ế.p.
Ta đã cực kỳ không cam lòng.
Tiền ông ta tự nợ, dựa vào cái gì mà lấy ta ra thế chấp?
Huống hồ, Thẩm lão gia kia tuy giàu nứt đố đổ vách nhưng lại cực kỳ ham mê nữ sắc.
Nghe nói trong phủ đã có sẵn tám phòng di nương rồi.
Ta gả sang đó thì có được kết cục tốt đẹp gì chứ?
Nhưng ai mà ngờ được.
Người cha không bằng c ầm th ú của ta, sau khi ta làm loạn một trận, ông ta không hề đ//ánh ta.
Mà là hạ thuốc mê vào cơm nước.
Đến khi mở mắt ra, ta đã bị trói chặt chân tay đưa lên kiệu nhỏ.
Ta khóc đến khản cả cổ.
Kể từ khoảnh khắc đó, ta đã c ắt đ ứt quan hệ với cha mình.
Khó khăn lắm mới đợi được Thẩm lão gia tử qua đời.
Tất nhiên ta phải tính toán cho bản thân mình một chút rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









