Bước ra khỏi con hẻm, Đặng Lai Vĩ và đội trưởng Cầu vội vàng chạy tới.
“Thế nào rồi, tiêu diệt được con yêu quái đó chưa?” Đội trưởng Cầu sốt ruột hỏi.
Trần Tư Nam lắc đầu: “Để nó chạy mất rồi.”
Đội trưởng Cầu kinh ngạc nói:
“Sao lại thế được? Cậu và tiểu Phùng đều là cao thủ, cùng ra tay mà vẫn không giải quyết nổi sao?”
Thấy sắc mặt Phùng Toàn càng lúc càng tối, Trần Tư Nam vội vàng giảng hòa: “Chuyện này về lại rồi nói tiếp.”
Đội trưởng Cầu cũng đang sốt ruột, chuyện này dù thế nào cũng phải có lời giải thích với cấp trên. Về tới văn phòng, Trần Tư Nam uống một ngụm trà rồi nói:
“Chuyện lần này rất kỳ quái. Trước khi con yêu đó hiện nguyên hình, nó hoàn toàn không để lộ ra một chút yêu khí nào.”
Dương Sâm ở bên cạnh gật đầu nói:
“Lúc đó tôi nhìn người phụ nữ kia đã cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không có chứng cứ, nên mới định tiếp cận cô ta để thu thập manh mối. Quả nhiên đúng như tôi đoán, người phụ nữ đó chính là yêu quái!”
Đội trưởng Cầu không có mặt tại hiện trường nên không rõ chi tiết, liền gật đầu nói:
“Tiểu Dương, cậu làm tốt lắm. Sau khi chuyện này giải quyết xong, tôi sẽ xin cấp trên ghi công cho cậu.”
Trần Tư Nam liếc Dương Sâm một cái đầy bất đắc dĩ. Trong hoàn cảnh này dĩ nhiên không thể nói ra chuyện hắn ham sắc, suýt nữa bị yêu quái g.i.ế.c c.h.ế.t.
“Phùng Toàn, con yêu quái đó thật sự quá khả nghi. Hay là chúng ta hỏi thử xem tiền bối Tất có biết nó là thứ gì không.”
Tuy tâm trạng không tốt, nhưng Phùng Toàn cũng rất tò mò về lai lịch con yêu quái đó. Dù sao Trần Tư Nam còn đỡ, vì kiến thức về yêu quái chưa nhiều. Trên núi Long Hổ có một cuốn “Yêu Quái Toàn Thư”, ghi chép gần như toàn bộ các yêu quái mạnh ở Hoa Hạ, ngay cả những yêu quái yếu cũng đều có ghi lại. Thế nhưng con yêu quái tối qua lại hoàn toàn không có trong sách.
Phùng Toàn lấy điện thoại ra, gọi cho Tất Vân Phi.
“Phùng Toàn, có chuyện gì vậy?”
Phùng Toàn liền kể lại toàn bộ sự việc xảy ra ở đây, cùng với đặc điểm của con yêu quái kia cho Tất Vân Phi nghe. Tất Vân Phi nghe xong liền hỏi:
“Các cậu chắc chắn con yêu quái đó hình dạng giống người, toàn thân không có da, m.á.u màu xanh đen, thích ăn thịt người chứ?”
Phùng Toàn gật đầu: “Đúng vậy, chính là nó!”
Tất Vân Phi ở đầu dây bên kia nói: “Đưa điện thoại cho Trần Tư Nam, ta có việc muốn nói với cậu ta.”
Trần Tư Nam nhận điện thoại: “Tiền bối Tất.”
“Trần Tư Nam, lần này phiền phức rồi. Không ngờ ở Thành Đô lại xuất hiện quỷ ăn thịt người!”
Trần Tư Nam nói:
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Tiền bối, con yêu quái đó tuy thực lực cũng được, nhưng cho dù là tôi cũng có thể thu phục, chắc không nghiêm trọng như tiền bối nói đâu nhỉ?”
Tất Vân Phi ở đầu dây bên kia nói:
“Quỷ ăn thịt người này, Lục Phiến Môn bọn ta vẫn luôn truy tra xem rốt cuộc chúng xuất hiện như thế nào. Nói đơn giản thì quỷ ăn thịt người tuy thực lực cá thể không mạnh, nhưng thứ này thường là sống theo bầy đàn, cậu hiểu chứ.”
Nghe lời Tất Vân Phi, Trần Tư Nam giật mình. Nếu trong thành phố này thật sự có cả một đám yêu quái giống như con tối qua, một khi chúng bắt đầu tàn sát thì hậu quả khó mà tưởng tượng nổi. Trần Tư Nam vội hỏi:
“Vậy phải làm sao bây giờ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hiện tại cậu nhất định phải tìm chỗ trốn đi, ta lập tức chạy tới!”
Đúng lúc này, điện thoại của đội trưởng Cầu reo lên. Ông bắt máy chưa nói được mấy câu thì đã vội vàng chạy tới bên cửa sổ nhìn xuống dưới. Trần Tư Nam, Phùng Toàn mấy người nhìn nhau một cái, cũng cùng đi tới cửa sổ.
Chỉ liếc mắt một cái, hồn vía mấy người suýt nữa thì bay mất. Dưới sân huấn luyện, lúc này có hơn mười con quỷ ăn thịt người đang bò rạp ở đó. Trong số đó có một con bị mất một cánh tay, đang nằm phía sau đội hình, gào lên từng tiếng t.h.ả.m thiết.
Lúc này, ánh mắt của toàn bộ đám quỷ ăn thịt người đều tập trung về phía cửa sổ.
“Không ổn rồi! Không kịp nữa, chúng đã tìm tới tận cửa.” Trần Tư Nam nói.
“Các cậu nghĩ cách cầm cự trước, ta lập tức gọi bạn bè ở Thành Đô tới. Ngoài ra, nhất định phải bảo vệ tốt Phùng Toàn.” Tất Vân Phi ở đầu dây bên kia cũng sốt ruột nói.
“Vâng, tôi hiểu rồi!” Nói xong, Trần Tư Nam cúp điện thoại.
“Thế nào? Sư phụ tôi nói gì?” Phùng Toàn lúc này cũng không còn dáng vẻ kiêu ngạo như trước, chạy tới hỏi.
“Tiền bối Tất sẽ cho người tới cứu chúng ta, chúng ta chỉ cần cầm cự là được.” Trần Tư Nam nói.
Trên thực tế, Trần Tư Nam chẳng hề lo lắng chút nào. Chỉ cần có xấp phù chú trong tay Phùng Toàn, thì yêu quái gì mà không nổ c.h.ế.t, chẳng qua là trong thành phố thì hơi phiền phức hơn thôi.
“Hừ, tôi còn không tin, yêu quái thì ghê gớm tới mức nào!” Đội trưởng Cầu tức giận nói một tiếng, rồi cầm bộ đàm ra lệnh: “Toàn bộ tập hợp! Phòng họp tầng năm!”
Tòa nhà của đội đặc cảnh có năm tầng, tầng trên cùng chính là phòng họp. Chưa tới ba phút sau khi đội trưởng Cầu ra lệnh, toàn bộ đội viên đặc cảnh đã trang bị đầy đủ, s.ú.n.g đạn sẵn sàng, tập hợp xong xuôi.
Đội trưởng Cầu là người phát biểu trước:
“Anh em, ngay dưới lầu lúc này có một bầy yêu quái. Chúng có thể ngụy trang thành hình dáng con người, đối với thành phố mà chúng ta bảo vệ, chúng chẳng khác nào một quả b.o.m hẹn giờ khổng lồ. Là cảnh sát nhân dân, chúng ta phải làm gì?”
“Tiêu diệt chúng!”
“Tiêu diệt chúng!”
“Tiêu diệt chúng!”
Các đội viên đặc cảnh gào lên đầy phấn khích. Những đội viên này ai nấy đều là tinh anh của trường cảnh sát và quân đội, đối với thứ như yêu quái, cơ bản không hề có tâm lý sợ hãi. Dù vậy, Trần Tư Nam vẫn không thể không nhắc nhở:
“Sĩ khí của mọi người cao là chuyện tốt, nhưng tuyệt đối đừng coi thường đám quỷ ăn thịt người này.”
Trần Tư Nam còn chưa nói xong, Phùng Toàn đứng bên cửa sổ đã hét lớn:
“Trần Tư Nam, mau qua đây xem, đám quỷ ăn thịt người này hình như muốn chạy!”
Trần Tư Nam nghe vậy liền vội chạy tới cửa sổ nhìn xuống. Quả nhiên hơn chục con quỷ ăn thịt người đang tản ra chạy về bốn phương tám hướng. Trần Tư Nam còn nhìn rõ, con quỷ ăn thịt người bị cụt một tay đang nhe răng cười với mình.
“Đám súc sinh này thông minh thật!” Trần Tư Nam nghiến răng nói.
Trần Tư Nam cũng đã hiểu rõ ý đồ của chúng. Nếu cứng đối cứng tấn công đội đặc cảnh, dựa vào địa hình, v.ũ k.h.í đạn d.ư.ợ.c, lại thêm sự có mặt của Trần Tư Nam và Phùng Toàn, thì dù bọn quỷ ăn thịt người có muốn xông lên cũng không phải chuyện dễ.
Ngược lại, nếu lấy tòa nhà đội đặc cảnh làm trung tâm, rồi tản ra bốn phía tàn sát, ép Trần Tư Nam bọn họ phải lao ra ngoài, thì cục diện sẽ hoàn toàn đảo ngược, bên rơi vào thế bất lợi sẽ là phía Trần Tư Nam.
Đội trưởng Cầu tuy rất giỏi đối phó tội phạm k.h.ủ.n.g b.ố, nhưng với yêu ma quỷ quái thì không rành bằng Trần Tư Nam. Lúc này ông cũng nhìn về phía Trần Tư Nam, chờ anh đưa ra quyết định. Trần Tư Nam khẽ thở dài một hơi rồi nói:
“Đội trưởng Cầu, nhiệm vụ này dù nguy hiểm đến đâu, cũng chỉ có thể c.ắ.n răng mà làm thôi.”
Đội trưởng Cầu gật đầu, lớn tiếng phân phó:
“Tất cả các tiểu đội tách ra thành mười hai tổ, lấy tòa nhà này làm trung tâm, mỗi hướng từ một giờ đến mười hai giờ đồng hồ, mỗi hướng một tổ!”
Lời vừa dứt, đội trưởng Cầu cầm mũ cảnh sát đội lên đầu, rồi nghiêm trang chào tất cả các đội viên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









