Nói xong, phải một lúc lâu sau Trương Bán Tiên mới kịp phản ứng lại.
“Thằng nhóc thối này, suốt ngày chẳng coi ta ra gì!”
Nói xong, Trương Bán Tiên liền xông tới động tay động chân. Nhưng ông ta quên mất đối thủ là Trần Tư Nam. Trần Tư Nam từ nhỏ đã theo sư phụ trừ yêu diệt quái, thân thủ tuy không thể nói là cao siêu, nhưng đối phó với một ông già ngoài năm mươi như Trương Bán Tiên thì đúng là áp đảo hoàn toàn.
Hai người vừa cãi cọ vừa đ.á.n.h đùa trên xe taxi, chẳng mấy chốc đã tới nhà của Trương Bán Tiên.
Ở Thành Đô, Trần Tư Nam vẫn chưa có chỗ ở cố định, nên đành đến nhà Trương Bán Tiên tá túc. Nhà của Trương Bán Tiên nằm ở ngoại ô Thành Đô, trong một khu nhà tập thể kiểu cũ.
Nhìn là biết ngay sản phẩm của những năm bảy tám mươi thế kỷ trước.
“Vào đi!” Trương Bán Tiên mở cửa nói.
Trần Tư Nam vừa bước vào, một mùi “độc thân lâu năm” liền xộc thẳng vào mặt. Tất, quần lót vứt bừa bãi khắp nơi, trong bếp còn nửa nồi mì ăn liền đã mốc meo. Vừa vào nhà, Trương Bán Tiên liền thắp một nén nhang.
Trần Tư Nam nhìn lên, người trong bức ảnh đen trắng có nét giống con gái của Trương Bán Tiên tới bảy tám phần, trông khoảng hơn ba mươi tuổi.
Trần Tư Nam cũng bước tới, thắp một nén nhang.
“Đây là vợ tôi, hơn mười năm trước đã bỏ lại cha con tôi mà đi rồi.”
Giọng Trương Bán Tiên trầm xuống. Trần Tư Nam vỗ nhẹ lên vai ông ta, đang định an ủi vài câu thì chợt phát hiện một góc bàn thờ bị sứt, được kê tạm bằng mấy cuốn sách. Cầm lên xem thử, hóa ra là tạp chí k.h.i.ê.u d.â.m.
“Ông dùng thứ này kê bàn thờ, không sợ vợ ông về báo mộng mắng cho à?”
Trương Bán Tiên ngồi phịch xuống ghế sô-pha.
“Cũng hơn mười năm rồi, chắc bà ấy đã đầu t.h.a.i từ lâu. Với lại mấy cuốn này là của Nhật Bản, bà ấy có hiểu đâu! Hồi đó bọn tôi làm gì có thứ cao cấp thế này, nhiều nhất cũng chỉ là truyện tranh thôi!”
Trần Tư Nam nhét mấy cuốn sách lại chỗ cũ: “Tôi ở phòng nào?”
“Cậu thích phòng nào thì chọn!”
Trần Tư Nam đi vào căn phòng trong cùng. Không biết đã bao lâu rồi không có người ở, bụi bặm dày cả một lớp. Nhìn qua là biết phòng của con gái, Trần Tư Nam nhận ra chủ nhân căn phòng này hẳn rất thích bài lá.
Trên bàn bày đủ loại bài.
“Này, đó là phòng của con gái tôi, ngoài phòng này ra thì cậu chọn phòng nào cũng được.” Trương Bán Tiên đứng ở cửa nói.
“Không ngờ con gái ông cũng là một tiểu thần côn đấy!” Trần Tư Nam cười híp mắt nói.
Những bộ bài trên bàn không phải bài dùng để đ.á.n.h bạc, mà là bài Tarot dùng để bói toán. Trương Bán Tiên chẳng những không xấu hổ mà còn tỏ vẻ đắc ý:
“Đương nhiên rồi, cũng không xem nó là con ai! Nếu không từ nhỏ huấn luyện nó đi theo tôi kiếm tiền, lấy đâu ra tiền cho nó đi du học nước ngoài!”
Trong đầu Trần Tư Nam hiện lên cảnh Trương Bán Tiên lừa người ven đường, con gái đứng bên cạnh làm “chim mồi”. Anh lắc đầu, xua đi những ý nghĩ kỳ quặc đó.
“Mau dọn dẹp đi, bừa bộn như ổ heo thế này thì ở làm sao được.”
Nói xong, Trần Tư Nam và Trương Bán Tiên cùng bắt tay dọn dẹp. Dọn một cái là tới tận tối. Hai người vừa ăn tối xong thì điện thoại của Trần Tư Nam vang lên.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Nhìn màn hình, là Lý Hiểu Vũ gọi tới.
“Hiểu Vũ, có chuyện gì vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đầu dây bên kia lại vang lên một giọng nói khàn khàn, già nua.
“Tiểu quỷ, còn nhớ giọng ta không?”
Trần Tư Nam suy nghĩ một chút: “Bà là… Quỷ bà bà?”
“Trí nhớ của nhóc cũng không tệ đấy! Nếu muốn hai chị em kia sống sót, thì tối nay đúng mười hai giờ, mang theo Đế thuật, một mình tới nhà máy bỏ hoang phía Đông tìm ta!”
Nói xong, đối phương lập tức cúp máy.
Trương Bán Tiên hỏi: “Sao vậy?”
Trần Tư Nam lắc đầu, chuyện này anh không thể kéo Trương Bán Tiên vào được.
“Không có gì, tối nay tôi có chút việc, phải ra ngoài xử lý.”
“Ừ, tự chú ý an toàn! Tôi đi ngủ trước đây!”
Thời gian trôi rất nhanh, thoáng cái đã tới mười một giờ đêm. Trần Tư Nam chuẩn bị xong liền ra ngoài. Bắt xe tới khu Đông thành.
Dù chỉ là quen biết qua loa với Lý Hiểu Vũ, nhưng rõ ràng Quỷ bà bà nhắm vào anh. Trần Tư Nam không thể trơ mắt nhìn hai chị em Lý Hiểu Vũ vì mình mà c.h.ế.t dưới tay Quỷ bà bà.
Quả nhiên, vừa tới khu Đông thành, anh đã nhìn thấy một nhà máy bỏ hoang sừng sững giữa vùng hoang dã.
Ánh trăng đêm nay không sáng, từng cơn gió âm u thổi tới. Tháng năm ở Thành Đô theo lý mà nói phải là nắng nóng gay gắt, dù ban đêm cũng không thể lạnh lẽo âm u như thế này. Trần Tư Nam dĩ nhiên biết nguyên nhân là do Quỷ bà bà khiến nơi này tràn ngập âm khí.
Về Quỷ bà bà, Trần Tư Nam trước kia cũng từng nghe qua. Quỷ bà bà đến nay ít nhất cũng đã gần trăm tuổi. Vào những năm bảy tám mươi của thế kỷ trước, Quỷ bà bà sống khá sung túc, cả gia đình hòa thuận vui vẻ. Bà đặc biệt thương yêu hai đứa cháu nội, dù sao tuổi đã cao, con cháu chính là niềm trông cậy duy nhất.
Nhưng không ngờ, chỉ vì một vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ, con trai con dâu cùng hai đứa cháu của bà đều c.h.ế.t trong t.a.i n.ạ.n đó.
Từ đó trở đi, tính tình Quỷ bà bà thay đổi hẳn, thường xuyên nhốt mình trong nhà. Người trong thôn thậm chí có khi mấy tháng liền không thấy bà xuất hiện. Dần dần, khi mọi người gần như quên mất sự tồn tại của bà lão này, thì trong thôn lại bắt đầu xảy ra chuyện trẻ con mất tích.
Ban đầu, ai cũng nghĩ là bọn buôn người gây ra, nhưng thời gian lâu dần vẫn không phát hiện người lạ. Mọi người dần dần hướng sự nghi ngờ về phía nhà Quỷ bà bà. Cả thôn đã tìm khắp nơi, chỉ riêng nhà Quỷ bà bà là chưa ai dám vào.
Cuối cùng, trưởng thôn kêu gọi dân làng cùng nhau xông vào nhà Quỷ bà bà.
Trước mắt họ là cảnh tượng rùng rợn: từng đứa trẻ bị chọc mù mắt, cắt lưỡi, c.h.ặ.t đứt tứ chi. Như những con vật bị nuôi nhốt, chúng bị chất đống trong một căn phòng.
Những người dân trong làng phẫn nộ liền trói Quỷ bà bà lại ngay tại chỗ, treo lên đầu làng. Thế nhưng chỉ sau một đêm, Quỷ bà bà đã tự mình thoát khỏi sợi dây trói. Rồi biến mất không dấu vết.
Không lâu sau đó, toàn bộ dân làng ấy đều c.h.ế.t t.h.ả.m. Còn Quỷ bà bà thì bị giới Đạo giáo khắp thiên hạ liệt vào danh sách truy sát.
Càng nhớ lại những truyền thuyết về Quỷ bà bà, Trần Tư Nam càng cảm thấy đau đầu. Dù sao Quỷ bà bà cũng là nhân vật đã thành danh từ lâu, thủ đoạn của bà ta là thứ mà Trần Tư Nam khó có thể tưởng tượng nổi.
Anh đẩy cánh cửa lớn của nhà máy ra. Cánh cổng sắt to lớn phủ đầy rỉ sét phát ra những tiếng kẽo kẹt ch.ói tai. Bên trong xưởng tối đen như mực.
“Quỷ bà bà, tôi đã đến rồi, mau ra đây!” Trần Tư Nam lớn tiếng gọi.
Sau khi gọi xong, vẫn không có ai đáp lại. Trong bóng tối, hai con ác quỷ đen sì sì lao thẳng về phía Trần Tư Nam. Trần Tư Nam đã sớm đề phòng, cổ tay khẽ lật, trong tay lập tức xuất hiện hơn mười lá phù Phá Sát.
“ Sắc sắc dương dương, nhật xuất Đông phương. Ngô ban linh phù, phổ tảo bất tường.”
Phù vừa xuất thủ liền dán thẳng lên người hai con ác quỷ. “Ầm!” Một tiếng nổ vang lên.
Hai con ác quỷ lập tức bị đ.á.n.h cho tan thành tro bụi, đến cặn cũng không còn. Tiêu diệt xong hai con ác quỷ, Trần Tư Nam hừ lạnh một tiếng:
“Quỷ bà bà, bà sẽ không nghĩ rằng chỉ dựa vào mấy thứ này là có thể đ.á.n.h bại tôi chứ? Loại ác quỷ như thế này, tới bao nhiêu tôi diệt bấy nhiêu, bà có tin không?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên ← → hoặc WASD để lùi/sang chương.
Báo lỗi Bình luận
Truyện Hot Mới
Danh sách chương









